Một hòn đá ném xuống, mặt nước nổi sóng rồi lại trở lại tù đọng như xưa?

Song Chi.

Tổng thống Obama đã đến và đã đi rồi. Chút hy vọng, chút niềm vui được dịp nhìn thấy hình ảnh một người lãnh đạo tử tế, đến từ một quốc gia có rất nhiều điều đáng để học hỏi rồi cũng qua đi, người Việt còn lại với những vấn đề muôn thuở của VN.

Biểu tình và trấn áp biểu tình (Bài 2: Trấn áp biểu tình)

     Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, hơn ai hết, hiểu rất rõ ý nghĩa và sức mạnh của các cuộc biểu tình của người dân và những chiến sĩ dân chủ. Chính vì vậy, họ đã có cả một chiến lược tổng hợp để đối phó với các cuộc biểu tình. Việc đầu tiên, về mặt pháp lý, họ đã trì hoãn liên tục, vô thời hạn không đưa ra thảo luận tại Quốc hội luật biểu tình của người dân. Cùng với điều đó, họ quy định trong các điều luật hình sự việc gây rối trật tự công cộng, có tính tới yếu tố mà họ gọi là tụ tập đông người.

Ai có thể cứu Trần Huỳnh Duy Thức ?

Ở thời điểm này, tôi chỉ thấy có hai trường hợp sau đây là cứu được Trần Huỳnh Duy Thức (nếu mọi người nhìn thấy những khả năng khác, xin cứ trình bày, biết đâu những thảo luận có thể giúp chúng ta cứu được ông ấy) :

MỸ LINH ĐÃ DIỄN TẢ ĐÚNG TINH THẦN BÀI "TIẾN QUÂN CA" TRONG THỜI BUỔI BÂY GIỜ

(Bài viết của Hoàng Ngọc-Tuấn)

Mấy hôm nay, báo chí và các trang mạng xã hội bàn cãi ầm ĩ về chuyện ca sĩ Mỹ Linh diễn tả sai tinh thần của bài "Tiến Quân Ca" trước sự hiện diện của tổng thống Obama tại Trung Tâm Hội Nghị Quốc Gia ngày 24/5/2016. Đa số ý kiến đã tỏ ra thất vọng, thậm chí có kẻ còn ra vẻ giận dữ và dùng những lời lẽ vô cùng tục tĩu để bôi nhọ Mỹ Linh. Ngoài những lời chê bai về cách hát, còn có cả những lời kết án cô một cách nặng nề là đã "phản bội tinh thần bài quốc ca thiêng liêng của dân tộc"!

Thành công trong chuyến thăm Việt Nam của ông Obama

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Nay ông đi rồi, ngày mai vẫn như mọi ngày*

Tôi xin mượn giai điệu của một bài hát nói về người lính Bắc Việt lên đường vào miền Nam chiến đấu để diễn tả tâm trạng của mình và của rất nhiều người người Việt Nam lúc này. 

Trưa nay, Sài Gòn thay mặt cả nước tiễn Ngài Tổng thống Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ Obama, tôi có một cảm giác trống trải đến mênh mông. Hà Nội, rồi Sài Gòn, mỗi thành phố được hân hoan một ngày rưỡi, một ngày. 

Tôi có mấy câu thơ đề ảnh ông Obama vẫy chào tạm biệt Sài Gòn, tạm biệt Việt Nam:

Obama và chúng ta

Obama đã đến, và đã đi. Bây giờ chỉ còn lại người Việt Nam chúng ta với nhau, với xiềng xích của chế độ treo lơ lửng trên đầu, với cái chết từ từ được mặc định sẵn cùng sự hủy diệt của môi trường ở trước mặt, và với sự đe dọa của người láng giềng Trung Quốc ở ngoài biển Đông cũng như ở trên lãnh thổ.

Từ góc nhìn của cá nhân tôi, Obama đã thực hiện một cách xuất sắc chuyến công du của ông ấy ở Việt Nam.

Thư gửi ông Trần Đại Quang – Chủ tịch nước

Thưa ông Trần Đại Quang!

Có lý do cụ thể mà tôi buộc phải gọi tên ông chứ không thể viết là “thưa chủ tịch” được. Bởi lẽ, cho đến này vẫn chưa có kết quả bầu cử chính thức để biết rằng ông, bà Kim Ngân và ông Phúc có phải là Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội hay là Thủ tướng.

Pages

Subscribe to rfavietnam RSS