Vong ơn tạo ra phản trắc 

Người Việt vốn sống rất lâu trong những định kiến thời phong kiến, “ăn cây nào rào cây nấy” là câu ban đầu được diễn giải là hành vi trung thành, chung thủy với vật, người đã làm ơn cho mình, tuy nhiên sâu xa hơn nó còn mang tính răn đe của quyền lực đối với người dân. Quyền lực phong kiến là vua, mọi ban phát từ triều đình cần phải được trung thành. Cái cây quyền lực ấy phải được rào chắn, bảo vệ và gìn giữ cho nó luôn xanh tươi hầu tiếp tục ban phát cho kẻ khác.

Quyết chiến với dân

Lang thang trên mạng mấy hôm nay lòng tự hỏi, không biết có phải đất nước đang chuyển mình cho một cuộc thay da đổi thịt nữa hay không bởi chưa bao giờ người dân “tự do” đến như thế.

Cứ tạm so sánh với ngày 30 tháng 4 năm 1975, thì sẽ thấy rằng dân bây giờ tự do hơn nhiều mặc dù vẫn còn hàng ngàn vụ bất công thái quá đối với người dân.

Dân chủ ở Hàn Quốc và con ngáo ộp ổn định chính trị ở các nước độc đoán

Ngày 10 tháng 3 năm 2017 đã đi vào lịch sử Hàn Quốc khi lần đầu tiên một tổng thống dân cử, bà Park Geun Hye, chính thức bị Tòa án Hiến pháp phế truất, sau khi bị luận tội bởi Quốc Hội cuối năm ngoái giữa làn sóng biểu tình kéo dài trong suốt nhiều tháng. 

Formosa và sự tồn vong của chế độ chính trị

« Formosa là tử huyệt của chế độ », câu này tôi nghe rất nhiều người nói, trong số đó có nhà văn Võ Thị Hảo, là người mà tôi trực tiếp được nghe phát ngôn. Không riêng gì chị Võ Thị Hảo, rất nhiều người nghĩ như vậy. Những người này có cái lý của họ. Bởi vì rõ ràng là sự tồn tại của Formosa gắn với sự huỷ hoại toàn bộ môi trường sống, tức là Formosa chuẩn bị cho sự diệt vong của toàn bộ dân tộc. Người dân trên xứ sở có hàng ngàn km bờ biển này muốn tồn tại thì họ phải loại bỏ Formosa khỏi lộ trình sinh tồn của họ. Nếu họ để cho Formosa tồn tại thì chính họ tự đẩy mình vào chỗ chết.

Ảnh của tuongnangtien

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đất & Người Hà Nội

Nói thật, mình thấy người Hà Nội hèn sống trong sợ hãi và cầu an hơn 70 năm rồi.

Độc giả (ẩn danh) của trang Xuân Diện Hán Nôm

THỬ ĐỌC BÁO THANH NIÊN VỤ 'HOT GIRL CÁN BỘ XỨ THANH'

Báo Thanh Niên vừa có hai bài liên tục về tài sản và quan lộ của nhân vật họ gọi là 'hot girl xứ Thanh', cô Trần Vũ Quỳnh Anh, một lãnh đạo cấp phòng của Sở Xây dựng Thanh Hóa.

Cái giá phải trả là gì?

Cái giá của tự do và dân chủ không bao giờ là nước mắt và máu, tôi tin là vậy, mà cái giá lớn nhất để trả cho tự do và dân chủ nằm ở quá trình suy tư để trưởng thành trong mỗi cá nhân. Nếu chúng ta chưa đủ trưởng thành, sẽ không bao giờ có tự do, và sẽ không có cả dân chủ cho dù chúng ta trả giá bằng biển máu và núi xương. Vì sao?

Vì nhiều lẽ, nhưng trong đó, vấn đề căn cốt vẫn là sự trưởng thành của cơ thể Việt Nam, trong đó gồm cả thành phần chính phủ (thối nát) và những lương dân (thiếu quyền lực, cũng có thể là thiếu cả tri thức). 

Ảnh của tuankhanh

Xin ngã nón chào những người phụ nữ

 

Tháng 12/2015 khi có tin tức nhạc sĩ Việt Khang mãn hạn tù. Tôi đón nghe được trên đài phát thanh giọng nói của bà Vân, mẹ của Khang về ngày được tự do của con mình. Đó là một giọng nói gây nhiều xúc động, dễ làm người nghe nghĩ ngợi.

Dư âm biểu tình ngày 5/3/2017

NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Cuộc biểu tình ngày 5/3/2017 đã nổ ra ở Sài Gòn, Nghệ An, Hà Tĩnh. Hà Nội thì không. Tại Sài Gòn, cuộc biểu tình đã bị đàn áp, nhiều người bị bắt đi, có người đến bây giờ (gần hết ngày 6/3) vẫn chưa biết bị giam ở đâu.

Những rào thép gai chặt đứt nhân dân

 

Trương Duy Nhất

Dù hôm nay không máu đổ. Nhưng những hàng thép gai kia còn buốt đau hơn máu. Những hàng thép gai luôn khiến ta gợi nhớ... chiến tranh. Nhưng đây là cuộc chiến khác. Cuộc chiến mà chính quyền đã coi nhân dân như kẻ thù của họ. Một cuộc chiến mà chính phủ đã như chính thức đứng hẳn về phía Formosa, dùng những hàng kẽm gai để chặt đứt "nhân dân" của mình.

Trang

Subscribe to rfavietnam RSS