You are here

Blog của VietTuSaiGon

Bỏ Tết cổ truyền, ăn Tết dương lịch: được gì, mất gì? (kì 2)

Bài trước tôi có đề cập vấn đề về mối liên hệ giữa tâm thức nông nghiệp của người Việt với Tết cổ truyền. Và, nói cho cùng thì trong thời điểm này, nếu có ai đó hô hào, kêu gọi bỏ Tết cổ truyền để ăn theo Tết dương lịch thì kỳ thực, đây chẳng phải là vấn đề yêu nước, thoát Trung hay chống bành trướng phương Bắc gì. Đơn giản, đó là suy nghĩ vọng ngoại ngớ ngẩn và nông cạn.

Dung túng cái ác từ trong lòng chế độ

Tôi đang viết bài về vấn đề Tết Tây – Tết truyền thống thì có báo động về dịch Covid-19 ở ngoài Bắc, từ Quảng Ninh tới Hải Phòng, Hải Dương và Hà Nội, Sài Gòn trong tình trạng báo động đỏ, miền Trung cũng đặt tình trạng báo động. Như vậy, nguy cơ vỡ trận trên toàn Việt Nam vì biến thể n_Corona mới có khả năng lây nhiễm cao đến 70% là rất cao. Và thêm một cái Tết ảm đạm nữa đang kéo đến. Tự dưng, tôi lại nhớ đến một vấn đề khác, đó là ai đã dung túng cái ác, và ngoài vấn đề dịch bệnh, cái ác đang hoành hành đất nước này ra sao?

Doanh nhân và con buôn

Người kinh doanh, dù lớn hay nhỏ vẫn phải hiểu đó là người đang làm công việc của một doanh nhân. Nhưng, thế nào là doanh nhân? Và doanh nhân khác với con buôn như thế nào? Đây là điểm cơ bản để nói về một nền kinh tế mà nhìn từ bên ngoài, có vẻ như rất ổn định sau những biến cố như đại dịch Covid-19, thiên tai khắp ba miền đất nước…

Lời nguyện cầu 2021 của một đứa bé nghèo

Năm 2021 đến như một lời yên ủi, 2021 đến như một sự cứu rỗi những tâm hồn vốn dĩ móng manh, yếu đuối và dễ tổn thương. Dường như, chưa bao giờ con người trở nên mong manh, yếu đuối, dễ tổn thương và nổi cáu như năm nay.

Bỏ Tết âm lịch, ăn Tết dương lịch: Được gì, mất gì?

Kỳ 1: Những lập luận vớ vẩn, không có căn cứ

Cái vớ vẩn thứ nhất, chắc chắn những người nghĩ ra điều này phải là người có chữ nghĩa, có của ăn của để, chứ người lao động bình dân, người nghèo không bao giờ dám nghĩ đến chuyện này. Vì sao?

Cuối năm, nhìn đất nước từ một cuộc thi Marathon

Cuộc thi chạy marathon tại cố đô Huế vào ngày 27 tháng 12 năm 2020 làm dậy sóng truyền thông bởi các vấn đề liên quan đến “thuần phong mỹ tục”, “phản cảm”, “phi thể thao”, “làm ảnh hưởng đến hình ảnh chiếc áo dài Huế”… Và, đáng sợ hơn là hầu hết các trang báo nhà nước đều đưa tin có nội dung như đã nêu.

Vì sao phong trào dân chủ Việt Nam mất dần sức sống?

Sau hàng chục năm hình thành và hoạt động, với hàng trăm nhóm nhỏ, hàng chục đảng phái hình thành (không “chính qui”) và hàng chục tổ chức mang tên theo chủ trương hành động phong trào, hàng trăm hoạt động từ kêu gọi bảo vệ môi trường đến chống độc tài, chống bất công… Để rồi, cho đến ngày hôm nay, nếu nói về dân chủ Việt Nam, người ta chỉ còn nhắc đến một biểu tượng khả thể là Trần Huỳnh Duy Thức, một người đang ngồi tù chế độ và chưa biết sức khỏe, trí huệ, sinh mệnh ra sao.

Hiệu ứng tình cờ sau cái chết của một nghệ sĩ hài

Năm nay là một năm của nghệ sĩ. Mở màng, Thủy Tiên đã làm thay đổi mọi quan niệm và qui chiếu về tính chất hội, đoàn trực thuộc nhà nước trong cứu trợ, từ thiện (mặc dù trước đây, MC Phan Anh từng làm điều này với số tài khoản qui tụ không nhỏ, nhưng để lật tẩy mọi chiêu trò mang dáng dấp chính quyền địa phương và chấp nhận lời ong tiếng ve như một trạng thái thường tình của xã hội, có lẽ, Thủy Tiên là người tiên phong). Tiếp đến, cái chết của danh hài Chí Tài, thoạt nhìn, cũng như bao cái chết khác, giã từ cõi tạm, về một nơi xa lắc.

Hứa mãi rồi tâm thần, ung thư

Nhìn lại cả một quá trình dài, từ lúc hình thành chế độ Cộng sản tại Việt Nam đến nay, nó có ba giai đoạn rất rõ: Giai đoạn nói lú; Giải đoạn gắt máu và; Giai đoạn hứa rồi tâm thần.

Ở giai đoạn nói lú, nó kéo dài khá rõ rệt từ việc một ký rau muống có sức bổ dưỡng ngang một ký thịt bò của Phạm Văn Đồng cho đến việc nếu cần tiền thì cứ việc in tiền của Lê Duẩn, và đương nhiên không ngoại trừ việc tin vào thiên đường xã hội chủ nghĩa là điểm đến của nhân loại, tin rằng chủ nghĩa tư bản đang giãy chết trong các lý luận của hàng triệu đảng viên Cộng sản.

Chung quanh chuyện bầu bán ở hội nhà văn

Tôi vốn không quan tâm mấy đến cái gọi là Hội nhà văn Việt Nam này, chắc chắn là vậy. Bạn tôi, anh em cầm bút, chiến hữu tôi, cũng có nhiều người trong hội đó, có người còn chọn cách trèo cao, luồn sâu để mong thay đổi được một thứ gì đó trong hội, đặc biệt, nhân vật tân Chủ tịch hội bây giờ cũng là bạn tôi, khá cởi mở trong quan niệm viết và theo như anh nói thì đã nhiều lần lên tiếng, khuyên nên có tự do báo chí. Không biết khi lên đến chỗ ghế này rồi, anh có còn giữ quan điểm này hay không, e khó nói, mà cũng khó đoán!

Trang

Subscribe to RSS - Blog của VietTuSaiGon