Navigation

ledienduc's blog

Trò chuyện với Trung tá an ninh về việc biểu tình yêu nước

Nguyễn Hữu Vinh - Lê Diễn Đức giới thiệu

Xin lỗi ông, chính công an mới là gây rối. Mẹ, ông ra ông làm loạn xì ngậu lên. Ông bắt rồi ông chụp ảnh, ông tra cản rồi ông đi ngược chiều đường là công an chứ còn là ai nữa. Chú có lên đó chú mới thấy công an gây rối trật tự công cộng trên đấy chứ không phải là dân đâu.
 
Người ta đi trên hè phố hẳn hoi, công an cứ chạy ngược chiều, xe ôtô cứ chạy ngược chiều thì ai gây rối ở đây? Đấy dân hay công an? Công an mới gây rối chứ còn dân họ đi rất trật tự trên đường, thằng nào lợi dụng bắt bỏ mẹ đi....
 

Mất nước rồi ư?

Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)

 Mất nước rồi ư? Có lẽ thế thật!. Bởi trong lịch sử 1000 năm trước dân tộc này không thể bị đồng hóa bằng hình thức xâm lấn, thống trị... thì nay đã có những hình thức ngoại giao tinh vi hơn, buộc cả dân tộc phải tự đồng hóa mình, phải cam chịu vì lép vế, đớn hèn im lặng, chấp nhận cúi đầu mà quên đi truyền thống quật cường của cha ông để lại.

 

 

Occupy Wall Street, Occupy Hanoi, Saigon?

Lê Diễn Đức

 Tôi không có điều kiện kiểm tra chính xác, nhưng không thấy những người phẫn nộ xuống đường chiếm thành phố trong ngày 15/10/2011 tại các quốc gia có chế độ độc tài, chuyên chế, ít nhất không thấy tại Trung Quốc, Việt Nam, Cuba, Bắc Triều Tiên, Belarus, Nga…
 
Giới tư bản cầm quyền ở những quốc gia này thực chất còn nguy hiểm hơn ở những nơi đang có phong trào “Occupy Wall Street”. Bởi vì, họ vừa nhân danh tổ quốc, nhân dân để làm giàu bất chính, nhưng cũng vừa sẵn sàng sử dụng bạo lực để bịt miệng tất cả những người phản đối hoặc có ý kiến khác họ.

Trọc phú Việt và anh Ba Tàu

Lê Diễn Đức

 “Tại sao một dân tộc hạng nhất – non ra cũng từ thời "đốt cả dãy Trường Sơn cũng quyết giành cho được độc lập, tự do" và từ hồi “thống nhất đất nước” đến nay, lại luân phiên nẻ ra toàn lãnh đạo hạng ba?
 
Do đâu một dúm lãnh đạo hạng ba lại có thể chăn cả một dân tộc hạng nhất trong bấy nhiêu năm qua và không biết trây lì đến bao giờ?”

 

 

Hà Nội và một nước Việt buồn của thế hệ đổ vỏ ốc

Lê Diễn Đức

 
 Vào năm 2015, ông Nguyễn Tấn Dũng hoàn toàn yên tâm với tài sản kếch sù, hạ cánh an toàn, giống như những người tiền nhiệm. Số tiền trả nợ nước ngoài của Việt Nam ở mức hiện tại từ nay đến đó, cả gốc và lãi khoảng 1,5 tỉ đôla/năm, sẽ tăng dần lên, và vào năm 2020 lên đến 2,4 tỉ đôla.  Thêm quy hoạch vĩ đại mở rộng Hà Nội nữa, số nợ sẽ bao nhiêu? Chỉ có trời biết!
 
Thế hệ thanh, thiếu niên hôm nay chỉ còn mấy năm nữa thôi sẽ tha hồ thay nhau đi đổ vỏ ốc, gánh vác cái gia tài “nước Việt buồn” mà “một bọn lai căng, một lũ bội tình” để lại.

Dân chúng nước Nga giễu cợt sự quay lại Kremlin của Putin

Greg Kuczynski  - Lê Diễn Đức dịch

 
 Lê Diễn Đức: Trong tuần rồi, Nga và Trung Quốc bác bỏ dự thảo nghị quyết trừng phạt Syria do Liên minh châu Âu đề xướng, đã làm dư luận lo ngại về sự bắt tay - “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” - của các chế độ độc tài, chuyên chế. Thái độ của Nga và Trung Quốc khiến tình hình ở Syria có thể bế tắc, mặc dù nhà độc tài Syria Assad đã đàn áp đẫm máu, giết chết khoảng 2.700 người, cùng hàng ngàn người khác bị thương, trong các cuộc xuống đường biểu tình suốt từ tháng 3 năm nay.
 
Tuy nhiên, không chỉ thế giới lo ngại về sự trở lại Kremlin của một Sa hoàng mới tại Nga, mà đa số người Nga cũng lo lắng cho tương lai và cười giễu cợt sự kiện này. Bài “Người Nga cười chế giễu một Brezhnev mới” của ký giả Ba Lan Greg Kuczynski, ngày 7/10/2011, phần nào nói lên điều đó.

Luật biểu tình: Lợi ích công cộng và quyền công dân hay một hài kịch mới?

Lê Diễn Đức

Việt Nam đang ở vào thời buổi mà chỉ có hai người phụ nữ, xin nhấn mạnh: chỉ hai người phụ nữ thôi, đi dạo trên bờ Hồ Hoàn Kiếm, mỗi người cầm một bên lá cờ Việt Nam, xin nhấn mạnh lần nữa: cờ Việt Nam, giăng ra để chụp ảnh, mà ngay lập tức nhiều công an chìm nổi xúm lại, to tiếng có, nhẹ nhàng có, ra sức khuyên cất lá cờ đi, khuyên đi về... – thì xin hỏi, luật biểu tình ra đời liệu có tác dụng tích cực gì không?

 

 

Putin trở lại Kremlin: Brezhnev, Murabak, Gaddafi hay Hugo Chavez?

Lê Diễn Đức

 
Nước Nga hôm nay không chỉ là một nhà nước chuyên chế với Sa hoàng Putin, mà là bộ máy quan liêu với những cái "vòm" trú ẩn chạy suốt từ cảnh sát, an ninh FSB và Bộ Nội vụ, bảo vệ, che giấu các “Bố già” và tội phạm, còn các quan chức quan trọng nhất kiếm chác bằng hối lộ qua các phi vụ như thu thuế...
 
Hình ảnh của sân khấu chính trị Nga trong hai thập niên tới sẽ giống như một trận bóng đã được sắp đặt xong bởi tay trùm cá cược. Người ta đã biết trước kết quả. Cam kết rùm beng của Putin cho một cuộc bầu cử lương thiện, công bằng, chỉ là hình thức biểu diễn, đúng hơn là đạo đức giả.
 

Đi xa nhìn về: Lá cờ Việt Nam trên đất Mĩ và những mảnh hồn Việt (Phần kết)

Phạm Đình Trọng

 
Nhà văn, nhà báo, đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam Phạm Đình Trọng viết:  “Trong trái tim những người phải ngậm ngùi bỏ nước ra đi, lá cờ đỏ sao vàng của nhà nước Việt Nam cộng sản chỉ là lá cờ của nhóm người đang cầm quyền, không phải là lá cờ của dân tộc Việt Nam, lá cờ của đố kị, chật chội, hẹp hòi, lá cờ của hận thù giai cấp, chia rẽ dân tộc, lá cờ của đấu tố man rợ, của tù đày nghiệt ngã, lá cờ chà đạp đạo lí yêu thương Việt Nam, hủy hoại văn hóa nhân nghĩa Việt Nam, không thể là lá cờ của dân tộc Việt Nam!" - Xin giới thiệu với bạn đọc tiếp theo Phần  I.

 

 

Đi xa nhìn về: Niềm vui ở Việt Nam và nỗi buồn ở nước Mĩ (Phần I)

Phạm Đình Trọng

 
Lê Diễn Đức : Tác giả của bài phóng sự là nhà văn, nhà báo, đại tá Phạm Đình Trọng, hiện đang sống tại Sài Gòn. Ông sinh năm 1944 tại Hải Phòng, đã gần 30 năm là ký giả của báo Quân đội Nhân dân, hơn 10 năm làm Trưởng Ban Đại diện báo QĐND tại Sài Gòn. Vào tháng 11/2009, trước khi tròn 40 năm tuổi Đảng, ông đã tự tuyên bố rút ra khỏi Đảng CSVN. Một số tác phẩm của ông đã xuất bản gồm: “Rừng và biển” (1981), “Một sự nổi tiếng” (1987), “Sự tích đảo” (1993), “Cuộc gặp gỡ muộn màng” (1994), “Ve ve nói chẳng thèm nghe” (1995), “Niềm vui lớn của mẹ” (2004), “Một thuở’” (2008)… Tác giả gửi cho tôi bài này mong muốn được chia sẻ với bạn đọc của RFA những cảm nghĩ của ông từ chuyến đi Mĩ vừa qua. Bài được chia làm 2 phần: I và II.
 
Syndicate content