You are here

Blog của VietTuSaiGon

Độc diễn và cô đơn

Đương nhiên, chỉ mới nghe qua thôi cũng đã biết giữa độc diễn và cô đơn vốn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau về mặt bản chất. Đây là hai phạm trù hầu như không có liên quan gì đến nhau. Tuy nhiên, dưới triều đại Cộng sản xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, hai khái niệm này có mối quan hệ mật thiết.

Mũi tấn công của Trung Cộng vào Việt Nam

Nói về hướng tấn công và mũi tấn công của Trung Cộng vào Việt Nam, không phải là nói về những mũi tấn công trong chiến tranh vào một thời điểm N nào đó trong tương lai, cũng không phải là nói về một mũi tấn công trên biển hay trong bờ hiện tại.
Bởi vì đó là những mũi tấn công cấp thời, nó là hệ quả/thành tựu của hàng loạt mũi tấn công phía trước nó. Nếu hiện tại, Trung Quốc đánh úp Việt Nam và biến Việt Nam trở thành một tỉnh nhỏ của họ, chuyện ấy cũng chẳng có gì là lạ, nó chỉ giống với một cú enter sau hàng loạt cài đặt trước đó.

Chiến tranh Việt – Trung, có hay không?

Hiện tại, nhắc đến đề tài chiến tranh là điều hoàn toàn không nên, bởi tai ương này đã đến quá gần và có thể nổ ra bất kì giờ phút nào trên dải đất hình chữ S này. Nhưng nếu không nhắc đến nó cũng không được, vì đó là một thực tế mà mỗi người cần phải chuẩn bị và chọn cho mình một tâm thế cũng như một sự chuẩn bị khả thể nhất cho mạng sống và tính mạng cộng đồng, quốc dân.

Tình hình biển Đông sẽ đi về đâu?

Đó là câu hỏi cần lời giải cấp bách. Mọi chuyển biến ở Việt Nam đang diễn ra trong từng giây chứ không còn trong từng giờ hay từng ngày, từng tháng như trước đây nữa! Những cuộc biểu tình của công nhân khắp ba miền đất nước nối tiếp diễn ra và liên tục tăng số lượng. Đã có 3 người Trung Quốc bị đánh chết và có ba công ty nước ngoài trong các khu công nghiệp Bình Dương bị đốt cháy, bị lấy sạch dụng cụ lao động…

Từ bụi chuối đến giàn khoan

Không biết người phương Tây có kiểu giành đất, lấn đất giống như phương Đông hay không, chứ người phương Đông thì hình như có nét rất giống nhau ở chỗ lấn lướt bằng chiến thuật “bụi chuối, mụt măng”.
Nhà hàng xóm có chung bờ rào, một bữa, ông hàng xóm đông con nảy ra ý đồ, trồng một dãy chuối dọc theo bờ rào. Như vậy là sự lấn lướt bắt đầu, cứ theo thời gian, mụt chuối nhảy đến đâu, đất của ông ta lan đến đó. Kiểu lấn đất giữa Trung Quốc với Việt Nam cũng na ná giống như vậy. Và cách ứng xử đôi bên thì tuyệt đối giống, giống như thế nào?

Ngày Tự do báo chí ở Việt Nam

Ngày 3 tháng 5, ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới. Điều đó cũng đồng nghĩa với ngày 3 tháng 5 hằng năm, thế giới tôn vinh nền báo chí tự do, cổ xúy cho những chủ trương nhằm mở rộng tự do cho các nhà báo trong vấn đề tác nghiệp, viết lách, phản ánh sự kiện và chịu trách nhiệm với những gì họ viết ra, tôn vinh sự thật, tôn vinh tính khoa học của báo chí… Và đương nhiên, trong ngày này, những nhà báo có thể mời nhau cà phê, dắt nhau ra quán nhậu hoặc làm một việc gì đó ý nghĩa để tự thấy mình xứng đáng với nghề cầm bút. Tuy nhiên, ở Việt Nam thì khác!

Nhìn lại những ngôi mộ tháng Tư

Đầu tháng Năm cố đừng nghĩ gì để lòng thanh thản, nhưng tháng Tư, vào những ngày cuối, cờ hoa, băng rôn, biểu ngữ cùng những tập thể nhảy múa rình rang, văn nghệ văn gừng khắp mọi nơi để gọi là “ăn mừng chiến thắng” tôi lại nhìn thấy hàng ngàn ngôi một hiện ra giữa đám cờ hoa ấy. Những ngôi mộ mang nhiều tên tuổi khác nhau: Lịch Sử; Lưu Vong, Vượt Biển; Thù Hận; Lợi Dụng…không thể lặng lẽ đốt nhang tưởng nhớ. Thôi thúc nhìn lại những ngôi mộ đôi khi làm cho con người ta chớm đau và từ đó nảy sinh những bất ngờ khó giải thích nỗi.

Sợi xích của chế độ

Tôi còn nhớ, lúc tôi chừng mười lăm tuổi, tôi từng bị ông bác tôi mắng vì tôi dùng sợi dây nhợ buộc chân con chim cu đất, cột nó vào gốc cây: “Mi mà buộc người ta bằng sợi xích thì chính mi đã buộc vào cổ mi cái thòng lọng. Mở nó ra ngay!”.

Giỗ tổ và những bi hài

Một cách ngẫu nhiên nhưng cũng là một cách có sắp xếp, ngày Giỗ Tổ Hùng Vương luôn gần với ngày 30 tháng Tư.
Và hai ngày này đều mang tính lịch sử, một ngày huyền sử, đặt ra hàng ngàn câu hỏi khôi hài về giống nòi và một ngày mang dấu ấn tang thương của một dân tộc mà ở đó, hai chữ “giải phóng” được dán lên trán tất cả mọi ngõ ngách, dán lên gương mặt đất nước như một lời thách đố, đồng thời cũng là một lời nguyền hay nói khác đi là nghiệp chướng của dân tộc đi đến hồi cao trào.

Sống và chết dưới thời CSXHCN

Một tù nhân lương tâm bị nhốt hơn nửa cuộc đời trong song sắt, đến khi ra tù, gọi là được trả tự do cũng là lúc người đó đối diện với cái chết, sự mù lòa và và nỗi đau cách biệt với thế giới bên ngoài quá lâu đã khiến người đó không thể nào hòa nhập.
Và có nhiều tù nhân lương tâm như thế tại Việt Nam, dưới thời CSXHCN, họ đã vào tù với thân thể cường tráng, tràn trề sinh lực nhưng họ trở về cuộc đời thì thân tàn ma dại, hầu như chẳng còn gì ngoài một tấm thân tiều tụy, đau đớn và cận kề cái chết.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của VietTuSaiGon