You are here

Blog của VietTuSaiGon

Những tín hiệu vui của một nền dân chủ - Khi Cộng sản tự ăn đuôi của họ

Những tín hiệu vui của một nền dân chủ - Khi Cộng sản tự ăn đuôi của họ

Sao người dân lại biết rõ vậy?

Cái câu hỏi này cứ ám lấy tôi mấy ngày gần đây. Tiếng trống thu càng háo hức, dồn dập bao nhiêu thì câu hỏi này lại quấn lấy đầu óc của tôi bấy nhiêu. Tại sao người dân lại rành như vậy? Mà tại sao đã rành như vậy mà người ta vẫn nhẫn nhục để chịu?

Chủ tịch thua chủ quán

Tuần qua, Hà Nội tổ chức phố đi bộ khu vực chung quanh bờ hồ Gươm trong ba ngày cuối tuần: Thứ Sáu, Thứ Bảy và Chủ Nhật. Câu chuyện phố đi bộ ở đây được nhìn qua nhiều góc độ khác nhau, có người thích thú, có người bực bội, có người phản đối. Và đương nhiên số người thích thú so ra có vẻ cũng ngang với số người khó chịu. Vấn đề cần nói ở đây là khả năng quản lý của nhà nước, đặc biệt là chính quyền thành phố Hà Nội nghe ra không bằng một người chủ của một quán cà phê. Nói theo cách của người Hà Nội là chủ tịch thua chủ quán.

Từ Formosa Hà Tĩnh đến HSG Cà Ná

Câu chuyện biển nhiễm độc, hải sản chết hàng loạt ở biển Bắc miền Trung bởi một cú xả nước rửa ống của Formosa Hà Tĩnh dường như chưa hề nguội trong nhân dân thì liền sau đó, biển Nam miền Trung cũng chuẩn bị đón thêm một mối họa bởi tập đoàn Hoa Sen Group chính thức đầu tư xây dựng nhà máy luyện cán thép với công suất 16 triệu tấn mỗi năm. Ngoài ra, bời biển Cà Ná còn gánh thêm 25 cụm cảng và hàng loạt công trình khác. Xem như bờ biển này chính thức bị công nghiệp hóa.

Súng nào cũng là súng

Có thể nói rằng trong tuần vừa qua, Việt Nam đã diễn ra một cuộc cách mạng của thứ mà ít tai dám mong nó trở nến nổi tiếng, đó là: Bắn Súng! Tay súng của Việt Nam đã giật huy chương vàng Olympic, súng đi thẳng vào nghị trường tỉnh Yên Bái và khạc lửa đúng ba phát, đoạt ngay tức thì ba mạng, trong đó có hai mạng đứng đầu hệ thống đảng bộ tỉnh gồm Bí thư tỉnh ủy và Chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh. Nói như lời của bà Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh còn sống sót là “súng nổ do bão lòng”.

Tiền Cát-sê là bao nhiêu?

Sau hai pha trình diễn vừa đấm vừa xoa diễn ra trong vòng chưa đầy ba tháng, kịch hạ màn, mọi chuyện trởi nên tối tăm hơn người ta tưởng. Nhưng cuộc đời vốn dĩ vậy, tối tăm trong cái nhìn của người này thì lại sáng sủa, tươi mát trong mắt kẻ khác. Câu chuyện biển chết, cá chết, ngư dân thất nghiệp, kinh tế miền Trung bị khủng hoảng vẫn chưa hề dịu xuống chút nào, Formosa chỉ mới trả 250 triệu Mỹ kim tiền bồi thường thì lại có thêm chuyện nhà nước hoàn thuế cho Formosa số tiền tương đương với 500 triệu Mỹ kim.

Thủ tướng và con đường

Vị trí của Thủ tướng đóng vai trò gương mặt quốc gia. Việt Nam tuy là một nước độc tài, nhưng trong xu hướng chung của thời đại kinh tế toàn cầu, vị trí của Thủ tướng không hề nhỏ. Tuy nhiên, giữa chức danh, trọng trách và tư cách, đôi khi có những sự không đồng nhất. Và một Thủ tướng đủ tư cách, trước nhất phải là một Thủ tướng có văn hóa, đó là tiêu chuẩn tối thiểu!

Cách mạng đang ở đâu?

Suốt bốn mươi năm dài sống trong dày vò, khổ nhục và đau đớn vì chịu bất công nhưng người Việt Nam vẫn chưa bao giờ có một cuộc cách mạng cho ra hồn.

Cá chết, biển chết, cả một đất nước đầy rẫy công trình đầy tính mờ ám của người Trung Quốc và cả một dải bờ biển miền Trung trở thành cái ao độc, người dân Việt Nam vẫn không thể làm gì khác để thay đổi vận mệnh.

Ai đã làm được gì?

Tuần trước, Nguyễn Phú Trọng phát biểu “trong thời gian qua, hiện tượng hải sản chết hàng loạt gây ảnh hưởng không nhỏ đến quá trình bầu cử”, tuần này, Nguyễn Thị Kim Ngân hỏi giới phản biện “các bạn đã làm được gì cho đất nước này?” (đương nhiên lúc hỏi, gương mặt lạnh lùng và đanh đá của bà Ngân gợi nhắc đến hình ảnh bà hắt ca thức ăn xuống ao cá nhà sàn Hồ Chủ tịch ngay trước mặt Tổng thống Obama!). Cả hai phát biểu của một người là Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN), một người là Chủ tịch Quốc hội, đều cho chung một cảm giác: Tởm Lợm!

Thân phận miền Trung!

Dù nói theo cách nào, miền Trung cũng là miền đất thân phận nhất trên cả nước. Cái eo tựa như chiếc đòn gánh oằn mình chịu đựng cuộc phân tranh Trịnh – Nguyễn, rồi cuộc phân chia Nam – Bắc để một bên Nam vĩ tuyến 17 cho dù có cố gắng cách gì cũng không thể trở thành miền Nam được bởi nề nếp xôi đậu, bởi những ông nằm vùng… Và để rồi thời gian ngắn ngủi ấy trôi qua, miền Trung xóa đi ranh giới Nam - Bắc, dấu vết của tự do cũng phai mờ, thay vào đó là một miền Trung mưa chang, nắng cháy và khốc liệt trên mọi nghĩa.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của VietTuSaiGon