Tôi năm nay đã gần tám mươi, gần năm mươi năm dạy học trong hai chế độ. Học trò ngót ngét ngàn em có đứa giỏi đứa dở. Đứa khôn lanh không ít, mà đứa chậm chạp tối dạ cũng nhiều, nhưng tôi may mắn chưa thấy đứa nào xảo ngôn, bẻm mép và ác tâm.
Trong khi nỗi buồn về cái ác vẫn tiếp tục nằm nguyên trong trí thì sáng hôm nay vô tình vào trang báo Sài Gòn Tiếp Thị Online, một câu chuyện làm mình ấm lòng.
Họ là công an, là băng đỏ là dân phòng, là lực lượng nổi bật hiện nay trong mắt công dân thường lẫn công dân mạng. Họ được chính quyền ưu ái, được nhận huân chương, được xem là con mắt của đảng.
Dĩ nhiên muốn trảm tướng thì bản thân của người ra lệnh phải cao hơn tướng mới trảm được! Mà trảm theo kiểu của ông Đinh La Thăng thì phải nói ông đã dùng mã tấu bằng ..gỗ!
Hầu như người dân không mấy ai thích thú khi nghe những tin tức phát ra từ dòng chính, trên TV, đài phát thanh đủ loại, TTXVN, và cuối cùng thì các cột quan điểm, xã luận của những tờ báo đang sống và...moi tiền người dân.
Nếu ai là người dị ứng với hai chữ Văn hóa đang bị lạm dụng một cách vô tội vạ chắc phải bịt tai, nhắm mắt trước vô khối nhóm từ đè hai chữ Văn hóa ra như một gã khả ố cố nhét cái thân hình quá khổ của mình vào cánh cửa
Recent comments
13 weeks 21 hours ago
13 weeks 1 day ago
13 weeks 1 day ago
13 weeks 1 day ago
13 weeks 2 days ago
13 weeks 2 days ago
13 weeks 2 days ago
13 weeks 3 days ago
13 weeks 3 days ago
13 weeks 4 days ago