Navigation

canhco's blog

Nhân tiện gửi học trò cũ tên Phước.

Tôi năm nay đã gần tám mươi, gần năm mươi năm dạy học trong hai chế độ. Học trò ngót ngét ngàn em có đứa giỏi đứa dở. Đứa khôn lanh không ít, mà đứa chậm chạp tối dạ cũng nhiều, nhưng tôi may mắn chưa thấy đứa nào xảo ngôn, bẻm mép và ác tâm.

Vô cảm bắt đầu từ đâu?

Trong khi nỗi buồn về cái ác vẫn tiếp tục nằm nguyên trong trí thì sáng hôm nay vô tình vào trang báo Sài Gòn Tiếp Thị Online, một câu chuyện làm mình ấm lòng.

Người Việt độc ác…

Có lẽ bạn chưa bao giờ tỉ mỉ lập một danh sách mà các tờ báo cả nước loan tin trong một ngày về một chủ đề nào đó. Nếu rảnh rỗi, thử một lần xem.

Chơi trội như Quốc hội!

Có vài chuyện mới nghe tưởng chừng là nhỏ nhưng khi ngẫm nghĩ lại thì chúng không nhỏ chút nào.

Khi bài quốc ca không sức sống.

Trong khi lang thang trên mạng tôi tình cờ đọc được bốn câu thơ thật hay của Du Tử Lê:

Phải gọi họ là gì?

Họ là công an, là băng đỏ là dân phòng, là lực lượng nổi bật hiện nay trong mắt công dân thường lẫn công dân mạng. Họ được chính quyền ưu ái, được nhận huân chương, được xem là con mắt của đảng.

Tại anh, tại ả hay tại cả hai ta?

"Anh" là Bộ Văn hóa Thể thao Du lịch. "Ả" là người đẹp Lý Nhã Kỳ.

Trảm tướng bằng dao..gỗ!

Dĩ nhiên muốn trảm tướng thì bản thân của người ra lệnh phải cao hơn tướng mới trảm được! Mà trảm theo kiểu của ông Đinh La Thăng thì phải nói ông đã dùng mã tấu bằng ..gỗ!

Đôi khi cần phải đọc báo đảng.

Hầu như người dân không mấy ai thích thú khi nghe những tin tức phát ra từ dòng chính, trên TV, đài phát thanh đủ loại, TTXVN, và cuối cùng thì các cột quan điểm, xã luận của những tờ báo đang sống và...moi tiền người dân.

Văn hóa tự trọng.

Nếu ai là người dị ứng với hai chữ Văn hóa đang bị lạm dụng một cách vô tội vạ chắc phải bịt tai, nhắm mắt trước vô khối nhóm từ đè hai chữ Văn hóa ra như một gã khả ố cố nhét cái thân hình quá khổ của mình vào cánh cửa
Syndicate content