Navigation

canhco's blog

Những đám đông tháng Mười.

Người ta có thể dễ dàng đồng ý nếu có sự tập trung từ trăm người trở lên thì nhóm người ấy đã trở thành đám đông.

Viết cho con ngày tốt nghiệp

Vậy là con đã ra trường đúng một năm.

Quốc tang, cờ rủ, điếu văn.

Trong khi Quốc tang của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chưa chấm dứt thì người dân Hà Nội cảm thấy như có điều gì đó giống như một cuộc đảo chánh của chế độ đối với biến cố tang lễ của ông.

Đại tướng, cô đơn đến chết.

Sau khi ông chết hai ngày báo chí mới đưa những bài viết ca tụng ồ ạt đến nỗ không kịp đọc, và rồi khi đọc lại không thấy gì mới. Những bài viết chừng như cách nay năm sáu chục năm. Có chăng là cách hành văn khác, con chữ khác và cách đọc khác.

Khi vô cảm trở thành không khí.

Có bao giờ bạn chứng kiến tận mắt một đám đông bao vây hai con người, dùng mọi cách để tấn công và cuối cùng giết chết cả hai con người ấy trong trạng thái điên cuồng hay không?

Có bao giờ bạn chứng kiến chiếc xe thùng tuềnh toàng của công an chở hai cái xác người ấy nhưng vẫn bị bao vây bởi đám đông không chạy được vì họ vẫn còn giận dữ?

Có bao giờ bạn tưởng tượng ra rằng hai cái xác ấy là con cháu hay bạn bè của bạn, nếu vậy thì tâm trạng bạn thấy thế nào? buồn vui, tức giận hay oán hận cái đám đông ấy.

Nếu hai cái xác ấy là hai con chó thì liệu bạn có một chút cảm động nào không? hơn thế nếu trong nhà bạn đang nuôi một con chó và bạn rất yêu thương chúng?

Con chó của bạn bị bao vây, bị đánh chết trong nỗi sợ hãi tột cùng. Nó kêu ăng ẳng nhưng không biết xin và tiếng kêu của nó dù sao thì cũng chỉ là tiếng kêu của một con chó.

Nhưng hai cái xác người kia không phải là xác chó. Hai kẻ ấy là con người và trước khi chết họ đã quỳ lạy, đã van xin, đã khóc lóc và cũng đã nói lời xin lỗi vì cái tội ăn trộm chó.

Hai cái xác ấy trước khi chết là con người. Đã từng biết nói, biết cười, biết khóc than đau khổ hay sung sướng hạnh phúc. Hai cái xác ấy trước khi chết cũng biết thương, biết ghét và nhất là họ cũng có một mái gia đình. Với người vợ khốn khổ, rách rưới, với bầy con nheo nhóc đói rạc.

Đời sống thực của hai kẻ ấy trước khi chết có lẽ chỉ hơn con chó một chút, bởi vậy họ mới muối mặt đi làm cái nghề không ai muốn làm: cẩu tặc.

Cái tội lớn nhất vào ngày hôm ấy là họ đã tước đi mạng sống của vài con chó trong cái xóm người ấy. Vài con chó chết khiến cả làng cả xóm đau lòng, xót xa như cha ông họ bị giết. Thế là họ giết người để trả thù. Giết trong nỗi căm hận tột cùng của một bầy sài lang bao vây hai con vật khốn nạn.

Hai con vật người ấy bây giờ nằm trên chiếc xe công an, nằm như hai con chó vì họ không hề tin người ta đang tâm giết chết họ như giết chó.

"Mắt trả mắt, răng trả răng".

Người Israel nói như vậy khi mất nước và họ đã lấy lại được lãnh địa Do Thái trong tay của khối Ả rập từ câu nhật tụng này.

Người Việt ở Bắc Giang, Nghệ An, Thanh Hóa, Nam Định, Ninh Bình, Quảng Trị...cũng nói như vậy khi mất chó, và họ lấy được những xác người. Những xác người trước khi chết họ gọi là đồng bào. Hoàn toàn không phải là kẻ thù. Chỉ vì vài con chó.

Bạn có bao giờ thấy hai cái xác người bị đánh chết ở Bắc Giang rồi quăng như xác hai con vật hay không?

Bạn có động lòng không khi biết rằng chiều hôm ấy và hàng ngàn buổi chiều khác con của hai người đàn ông ấy không bao giờ có cơ hội kêu lên hai tiếng "Bố về".

Hai con người đáng ra không nên chết và vẫn có thể cống hiến cho gia đình, xã hội những thành quả nhỏ nhoi nhất sau khi trả giá việc làm của họ bằng những năm tháng nằm tù. Nếu họ được xét xử và bị kết tội cũng là cách mà luật pháp bảo vệ cho mọi công dân. Luật pháp không phải chỉ để trừng phạt bọn vô lại mà nó còn được dùng để bảo vệ chúng để chúng được xét xử công bằng.

Bất cứ ai tưởng rằng mình có thể thay thế công lý để trừng phạt ai đó dù chỉ là một tát tai cũng đã vi phạm luật pháp.

Những người mất chó đang tưởng như vậy. Hàng xóm của họ cũng tưởng như vậy và cái tưởng ấy khiến họ nghĩ mình có thể giết người.
Cả làng kéo nhau ra giết người. Giết hai thằng ăn trộm chó. Điều ấy không lạ lắm sao?

Không thể nói là lạ, mà phải nói là man rợ. Chỉ có kẻ man rợ chưa hưởng ánh sáng văn minh mới có thể hành động một cách xuẩn động như vậy. Cái lạ là họ không ở trong hang động, họ đang sống, đang sinh hoạt bình thường tại nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đất nước luôn tự hào có truyền thống này truyền thống nọ nhưng hình như đã lâu không ai nhắc tới truyền thống thương yêu đồng loại. Bằng chứng là tại cái làng ấy, cái thôn ấy người ta thương chó hơn còn "đồng loại người". Họ đồng loạt vung tất cả phương tiện giết người lên. Giết tập thể. Giết hội đồng.

Quán tính tập thể từ hợp tác xã, từ hội trường, từ chi bộ đảng, thậm chí nơi trường học, công trường đã ăn vào xương vào óc của những con người ấy, để bây giờ họ sinh ra nỗi khao khát giết người tập thể.

Cái tập thể ấy không những giết người mà còn ngang nhiên cùng nhau nhận rằng chính họ là kẻ giết người. 800 con người Bắc Giang tự nhận hết vào mình như những anh hùng, những anh thư khi cầm dao giết đồng bào chỉ vì vài con chó.

Bi kịch ở đây không còn là giết người hay không mà là nhận thức giá trị giữa người và vật bị cào bằng bởi một đám đông mù quáng và độc ác. Sự cào bằng hiện có trong xã hội giữa người lương thiện và kẻ tiểu nhân, giữa kẻ trong sạch và bọn nhũng lạm, giữa người tài năng và bọn vô học...phải chăng đã bén rễ vào người dân tạo cho họ quán tính này và khi được dịp chúng bộc lộ ra một cách mạnh mẽ như vậy?

Hệ thống pháp luật đang nghĩ ngợi làm cách nào để vừa bắt đúng kẻ sát nhân vừa không làm xã hội bất an. Hãy trị cái gốc, đừng leo lên cây chặt ngọn. Cái gốc của vấn đề là sự tha hóa trong ứng xử tức là cái căn bản nhân đạo đã bị xóa sạch từ lâu khi các bài học vỡ lòng của con trẻ chỉ biết "nhắm quân thù mà bắn" trong khi gần bốn mươi năm qua không còn một bóng quân thù nào trên dải đất này.

Cái gốc của vấn để là chính quyền không xứng đáng mang hai chữ đó trong tất cả mọi văn bản vì khi dân kêu cứu thì làm ngơ, khi dân đút lót thì hồ hởi. "Chính" đã mất đi chỉ còn lại chữ "quyền" kiêu hãnh thì sức mạnh mù lòa tăm tối ấy sẽ cày nát khuôn mặt nhân bản của người dân là chuyện hiển nhiên. Họ phải tự bảo vệ mình kể cả bằng những phương pháp tàn bạo. Chính quyền không thể bắt bọn cẩu tặc vì vậy khi họ bắt được, chiến lợi phẩm phải về phía họ và giết người là cách mà họ chia chát chiến lợi phẩm ấy.

Cái cách nhận mình là thủ phạm mà 800 con người cùng đứng tên trên lá đơn là hành vi khinh thường chính quyền rõ rệt nhất. Người dân có thói quen cúi mình nhẫn nhục trước cường hào, ác bá nhưng khi tạo cho họ có cơ hội manh nha trở thành thú dữ thì họ sẽ giống ngay lập tức với những kẻ giết người có cái tên đẹp đẽ "Lương sơn bạc".

Một điều lạ nữa, đã nhiều tháng trôi qua từ vụ giết cẩu tặc đầu tiên chưa thấy ai lên tiếng nhắc nhở cho những kẻ sát nhân thấy rằng hành vi của họ là tàn bạo, dù là phụ nữ cầm một cái chổi đánh vào hay một ông già cố rướn người để chạm nạn nhân cũng đều là đồng phạm sát nhân. Cái tội lớn nhất của những kẻ đánh hôi ấy là dửng dưng với người xấu số. Nói theo ngôn ngữ thời đại là "vô cảm".

Mà hỡi ơi sự vô cảm bây giờ đã trở thành không khí thì còn gì để mà bàn nữa?

Côn đồ cầm đá và côn đồ cầm viết.

Tình trạng công an thuê mướn côn đồ để đối phó với dân oan trong các vụ như Văn Giang, Dương Nội cho phép người dân thấy rõ hơn phía sau những khẩu hiệu đẹp đẽ của cơ quan tuyên truyền vẫn còn lại những hình ảnh mà lịch sử còn rùng minh khi viết lại: cải cách ruộng đất.

Dựa theo mô hình "thổ địa cải cách" của Trung Quốc, Việt Nam sao chép nguyên văn vào cải cách ruộng đất và chịu sự cố vấn trực tiếp của cán bộ đến từ Trung Quốc.

Do thiếu cán bộ, lại bị cố vấn Trung Quốc thúc ép cần tiến hành nhanh chóng việc lấy đất đai để chia cho người dân, Đảng Lao động Việt Nam chấp nhận lôi kéo thêm bọn du hủ du thực, bần cố nông bổ xung vào lực lượng lùng bắt và đấu tố người dân. Lợi dụng cơ hội này, bọn khố rách áo ôm, vốn căm thù người có của ăn của để đã tận lực giết người để trả thù và luôn tiện cướp tài sản của những nạn nhân này.

Lúc ấy người dân không dùng từ côn đồ như ngày nay thay vào đó là nhóm từ "đội cải cách". Nghe rất tao nhã và đầy tinh thần cách mạng. Bọn cải cách đi thành từng đoàn kéo nhau tới mỗi ngôi nhà bị gán ghép hai tiếng địa chủ. Cửa mở và người bị bắt, bị trói bị đấu tố và sau đó đa số bị hành hình.

Theo sau sau bọn côn đồ "cải cách" này là những cán bộ nòng cốt tuy làm ra vẻ không dính gì tới sự bức xúc của "nhân dân" nhưng nhất cử nhất động của bọn "bần cố nông" ấy đều được chỉ đạo, dẫn dắt bởi cán bộ cốt cán đã được đào tạo bài bản có người còn dược gửi sang tận Trung Quốc học tập phong trào "thổ địa cải cách" của nước anh em này.

Sau cuộc giết chóc đẫm máu ấy, Bộ chính trị tự kiểm điểm nhưng người chết cũng không làm sao sống lại được. Cán bộ hoán chuyển đi chỗ này chỗ khác, vẫn thăng quan tiến chức và bọn côn đồ bị lợi dụng làm cách mạng trở về với gốc gác của chúng, mèo lại hoàn mèo.

Có người tưởng sau kinh nghiệm máu xương đó chính quyền sẽ không bao giờ sử dụng bọn người đầu trâu mặt ngựa này cho dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa. Tuy nhiên, lịch sử lập lại. Kể từ vụ tranh chấp đất đai của giáo xứ Thái Hà, một nhóm từ mới xuất hiện mang tên "quần chúng tự phát" công khai vào nhà thờ đi thẳng lên cung thánh dí thuốc lá vào giáo dân, linh mục như chỗ không người...
Đám quần chúng đặc biệt ấy có mặt hầu như khắp những nơi có tranh chấp đất đai tại miền Bắc. Cho tới khi Dương Nội, Văn Giang chứng minh rằng "quần chúng tự phát" ấy là côn đồ từ Hải Phòng thuê xe về tới Hà Nội để bênh vực nhà nước hay các doanh nghiệp!
Cuộc chơi này không một tờ báo nào lên tiếng và công an tiếp tục thuê mướn côn đồ để xử lý những gì mà một nhân viên chính phủ không thể làm được trước mặt dân chúng.

Bài bản tránh ra mặt trực tiếp đàn áp đánh dập người dân để khỏi mang tiếng với thế giới nay không còn hiệu nghiệm trong thời đại I-phone. Côn đồ hiện nguyên hình và bị người dân quay video clip tung lên mạng để khắp thế giới nhìn vào. Từ câu chuyện những người đàn bà bịt mặt lén tấn công mẹ của một trong 14 thanh niên công giáo trong vụ xử phúc thẩm cho đến cũng những người đàn bà bịt mặt ấy ném đá vào công an tại Mỹ Yên để công an có cớ tấn công giáo dân tại đây đã làm bộ mặt công an Nghệ An lem luốc hơn lúc nào hết.

Côn đồ thì ném đá còn kẻ cầm viết thì sao?

Thay vì chấp nhận sự im lặng, truyền thông nhà nước lại mở hết công suất cho một chiến dịch không mấy lương thiện tiếp tục vu khống rằng chính người dân Mỹ Yên là tác nhân chống lại nhà nước, chế độ. Bọn người được thuê ném đá bị bỏ quên trong mọi bài báo và người dân không công giáo tại Nghệ An cùng nhiều nơi khác tiếp tục bơi trong hỏa mù của hệ thống loa phường nhà nước.

Sau khi Mỹ Yên nổ ra, báo chí ồ ạt đưa ra những bài viết một chiều, gán ghép và tạo dựng những tình tiết không thể kiểm chứng để đánh phá cộng đồng công giáo thuộc giáo phận Vinh.

Giống như câu chuyện của ông Lê Hiếu Đằng vẫn còn in hằn trên những trang mạng Internet. Khi bài viết của ông xuất hiện đòi hỏi thành lập một đảng đối trọng với Đảng Cộng sản Việt Nam thì ngay lập tức nhận được sự cổ vũ mạnh mẽ của những người yêu chuộng sự đổi mới trong chính trị bên cạnh đó là những kẻ ném đá ông bất kể lý luận hay sự tôn trọng tối thiểu của một người cầm bút.

Báo Nhân Dân của Đảng cảm thấy người trong hệ thống viết bài phản biện chưa đủ mạnh nên đã đăng bài của một tay bút Việt kiều mãi tận Texas với lời lẽ hằn học, chuyên chính cùng các mẩu lý luận quen thuộc của một kẻ suốt đời theo đảng. Dư luận nghi ngờ bút danh Amari TX vì nhiêu lý do, thứ nhất Amari là một cái tên có nguồn gốc Hy Lạp khá xa lạ với cách mà Việt Kiều chọn làm tên thứ hai cho mình. Hai nữa, Việt kiều Amari TX không thể thấm nhuần chính trị Việt Nam như một đảng viên đang công tác trong ngành tuyên huấn. Từ những chi tiết ấy, Amari TX vào một ngày đẹp trời đã bị phát hiện là kẻ giả danh, một loại côn đồ đội lốt Việt kiều để ném đá vào người bất đồng chính kiến.

Kẻ côn đồ cầm viết ấy bị trang blog Tâm Sự Y Giáo vạch ra chính là TS Hoàng Văn Lễ, Tổng biên tập Tạp chí Sổ tay xây dựng Đảng. Bài viết xuất hiện trên tờ Nhân Dân dưới cái tên Amari TX đích thật là của ông ta.

Nhà báo Phạm Chí Dũng còn liệt kê ra một loạt những cái tên mà TS Hoàng Văn Lễ tự nhân bản. ông Lễ là tác giả của các bài viết trên báo Sài Gòn Giải Phóng cũng chính là Mai Hoàng Kiên tức Trung Thành tức Tuyên Trần tức Tường Anh tức Trần Mai tức Hữu Đức tức Trọng Linh tức Khánh Sơn "ad libitum” trên các báo Đảng.

Nhân bản bài viết của mình lên cho thành nhiều người, nhiều ý kiến bất đồng là cách làm thiếu lương thiện của một người cầm viết đang khi bút chiến với người khác. Khi nhân bản lên thành nhiều người đương nhiên ngòi bút Hoàng Văn Lễ đã có đồng minh trên một luận cứ nào đó và như vậy cuộc tranh luận trở thành gian trá.

Ném đá dấu tay là câu tục ngữ dùng để chỉ trường hợp bất chính này.

Côn đồ ném đá giáo dân vì được thuê 5-7 trăm ngàn một ngày, còn TS Lễ ném đá ông Lê Hiếu Đằng thì được thuê bao nhiêu mà cam tâm làm điều sai trái như vậy?

Một nhà nước pháp quyền sẽ không thể chấp nhận cách đối phó hạ đẳng này của cán bộ các cấp đối với một bộ phận dân tộc. Những người giáo dân, những đảng viên bất đồng chính kiến ấy chỉ có thể thương lượng, đối thoại bằng những con người thật sự lo lắng cho số phận đất nước chứ không phải chăm chăm vào bóng tối của hai từ phản động để sẵn sàng cầm đá ném vào họ.

Đừng để viên đá nhà nước ném đi gây cho hòn chì nhân dân ném lại. Nhà nước không thể tự hạ mình xuống ngang hàng với thành phần bất hảo để lợi dụng chúng giải quyết một vấn đề có tính lịch sử. Kể cả khi sự việc được dẹp yên bằng sức mạnh thì cũng chẳng ai có thể vỗ tay khen ngợi cho chính sách ném đá dấu tay này.

Mỹ Yên, phải khởi tố ai trước?

"Không đâu như Việt Nam, nơi có thánh tử đạo nhiều nhất thế giới!" Đó là câu mỉa mai mà tôi đã từng một lần nghe được từ một đồng nghiệp trong giờ giải lao, khi mọi người ngồi uống cà phê chờ tới giờ lên lớp.

Bọn vịn Đảng mà đứng.

Báo Công an Nhân dân Online: ngày 24 tháng 8 có đăng bài của Linh Nghĩa với tựa: "Nhiều sai lầm, lệch lạc trong bài viết trên giường bệnh của ông Lê Hiếu Đằng".

Cái chết của loa phường

Như hầu hết các nước Cộng sản, Việt Nam có chế độ loa phường rất hữu hiệu trong việc tuyên truyền chính sách của nhà nước tới người dân. Những chiếc loa ấy dù có ghét hay thích thì nó vẫn cứ loe lóe vào các giờ giấc nhất định trong ngày.

Bộ trưởng Đỉa

Những ngày gần đây thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam lùng mua những con đỉa từ đồng ruộng với cái giá đủ hấp dẫn khiến người nông dân bỏ cả việc đồng áng để ra đồng bắt đỉa.

Syndicate content