You are here

Blog của canhco

Ảnh của canhco

Vài lời với ông Hồ Tích Tiến.

Trong vai trò một Tổng biên tập tờ báo đảng lớn nhất Trung Quốc là “Thời báo Hoàn Cầu”, ông Hồ Tích Tiến viết rằng là người làm báo ông muốn lên tiếng những điều mà Mỹ và Việt Nam đang mở rộng vòng tay chào đón lẫn nhau sẽ gây nguy hại cho Việt Nam hơn là lợi lộc. Cũng là người làm báo tôi sẵn lòng viết thêm những gì mà ông viết thiếu, tôi tạm gọi là “đúng nhưng chưa đủ” về hiện trạng giữa hai nước mà ông mổ sẻ.

Ảnh của canhco

Cơ hội không thể bỏ lỡ một lần nữa

“Việt Nam và Mỹ là bạn bè chân thành” là cái title của báo Thanh Niên trong dịp kỷ niệm 25 năm ngày bình thường hóa bang giao Việt Mỹ.

Ảnh của canhco

Cú diều và thuộc hạ

Trong tình hình Trung Quốc ngày một lộng hành hơn trên biển Đông, Mỹ đã có những động thái phải nói là mạnh mẽ và dứt khoát trước các hành vi hiếp đáp những nước nhỏ trong khu vực. Những động thái này làm nhiều nước vững tin hơn vào một chỗ dựa có thể dùng để đối phó với Trung Quốc trong đó có Việt Nam, đất nước bị Trung Quốc hiếp đáp nhất trong khu vực.

Ảnh của canhco

Quyền lực sinh ra thô bỉ

Tôi rất ghét cách dùng lời nhơ bẩn trên các trang mạng xã hội cho dù là phản ứng hay tự ý sỉ vả đối tượng mình ghét bỏ. Tôi cho rằng cách làm này không hiệu quả và mang lại phản ứng xấu cho người đọc ngay cả những người trong friend list cũng khó đồng tình với hành động này.

Ảnh của canhco

Hữu nghị: tiếng kẽo kẹt không hề mệt mỏi

Sau khi Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Phạm Văn Đồng cùng với Giang Trạch Dân và Lý Bằng đặt bút ký các văn bản tại Hội Nghị Thành Đô năm 1990 đất nước Việt Nam bước qua một giai đoạn mới, giai đoạn của hòa bình hữu nghị, không còn chiến tranh tuyên truyền trên mặt trận báo chí nhưng trong lòng dân chúng Việt Nam lại nổi lên sự chống đối âm ỉ bởi nghi hoặc tình hữu nghị mà Trung Quốc từng nhiều lần mang ra chiêu dụ đảng Cộng sản Việt Nam dẫn đến tình trạng mất tự chủ của đất nước và đưa tới cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 đầy máu và nước mắt của dân tộc.

Ảnh của canhco

Cộng sản lầm: Không phải ai cũng sợ

Bắt giữ một lúc 6 người nhằm cô lập tiếng nói của họ trước vụ án Đồng Tâm là cách mà Bộ chính trị Việt Nam một lần nữa áp dụng cho thấy tầm nhìn hạn hẹp, tư duy bạo lực và chủ nghĩa gông cùm vẫn chi phối mọi hoạt động của nhà nước Việt Nam trong nhiều năm qua và đang tiếp tục đe dọa người dân.

Ảnh của canhco

Cởi truồng: thành tích mới của tòa án Việt Nam

Mấy hôm nay trên mạng xã hội xuất hiện một livestream ghi lại hình ảnh hai cha con cởi truồng chặn đoàn xe đại biểu Quốc hội tại Hà Nội đề kêu oan lấn lướt mọi tin tức thời sự đang xảy ra trong nước. Người cha và chị con gái chạy như điên cuồng trước đám đông hiếu kỳ nhằm tiếp cận chiếc xe một cách tuyệt vọng. Chị con gái nằm lăn ra đường còn người cha cầm tấm biều ngữ cuống quýt chạy chung quanh con gái vừa như che chở vừa như cho con gái biết rằng cha vẫn ở đây, vẫn chảy giòng nước mắt căm phẫn với con một cách tuyệt vọng.

Ảnh của canhco

Đầu còi và ngựa cỏ

Những con ngựa cỏ xuất thân từ Mông Cổ chạy lệt phệt, phân vãi tứ tung trước quảng trường Ba Đình làm cư dân mạng một phen có dịp đùa vui trong những ngày sau dịch. Người ta phân tích, phê phán và nhất là cười cợt Trung đoàn Kỵ binh mới thành lập chào mừng Quốc hội với những thông tin phần lớn cho rằng Bộ Công an sở dĩ tậu đám lừa này vì có thể chấm mút được. Bên cạnh đó một yếu tố khác rất quan trọng: Vì ngựa nhỏ con làm cho người cưỡi chúng có vẻ cao lớn hơn hẳn.

Ảnh của canhco

Tại sao cột đèn không biết đi?

Đây là câu hỏi ngớ ngẩn đối với nhân loại nhưng với riêng người Việt Nam thì không ngớ ngẩn chút nào. Người Việt vốn trầm luân khổ ải rất nhiều năm, cả ngàn năm bị Bắc thuộc rồi cả trăm năm bị đô hộ…tất cả nỗi đau dằng dặc ấy cộng lại chưa bằng 70 năm bị cộng sản cai trị. Nỗi uất ức chất chứa trong lòng mọi người khiến họ nhìn đâu cũng thấy bất công, đàn áp.

Ảnh của canhco

Có những ngày không được lãng quên

Hong Kong đã làm thế giới không thể quên ngày lục tứ, 4 tháng 6, ngày mà hàng ngàn sinh viên bị thảm sát trong vụ Thiên An Môn. Ngày mà Tổng thống Thái Anh Văn miêu tả: “Một năm ở Trung Quốc chỉ có 364 ngày vì một ngày đã bị rơi vào lãng quên”

Trang

Subscribe to RSS - Blog của canhco