You are here

Blog của nguyenlanthang

Ảnh của nguyenlanthang

KHÔNG BỎ CUỘC

Cách đây đúng 8 năm vào lúc 11 giờ 11 phút sáng ngày 11 tháng 11 năm 2011 tôi bị đánh. Đó là lần đầu tiên tôi trải nghiệm trực tiếp việc bị áp bức một cách bất công khi tham gia lên tiếng việc ngoài xã hội. Nếu ai chưa biết rõ chuyện này, bạn có thể tìm trên BBC, trang Xuân Diện hay blog Người Buôn Gió có thông tin sự kiện ầm ĩ đó.

Ảnh của nguyenlanthang

MẤY ĐIỀU VỚI DÂN OAN

Hôm trước tôi có một người bạn trên Facebook nhắn tin. Tin nhắn đến lúc đầu giờ sáng, rất gấp gáp: "Anh ơi, người xứ đạo quê em đang cầu cứu, công an đông quá. Anh của em muốn gọi cho anh đc ko a? E nhắn tin cho mấy anh chị xxx rồi mà chưa reply ạ. E đang ở bên Mỹ, lại đang ngồi trong lớp học nên ko giúp gì được..."

Tôi lặng đi ít phút rồi buồn bã trả lời: "Nước đến chân mới nhảy thì mình chịu. Mình xin lỗi bây giờ không giúp được gì..."

Ảnh của nguyenlanthang

WHERE ARE YOU FROM?

Ai từng đi học tiếng Anh chắc mọi người đều nhớ, sau khi dạy nói Hello, người ta bắt đầu dạy câu hỏi Where are you from? Bạn đến từ đâu? Đó là một câu hỏi không chỉ thuần tuý mang tính xã giao, mà nó còn mang đầy chủ ý, để tìm hiểu các giá trị có thể có trong một con người. Muốn giao tiếp hiệu quả với bất kỳ ai thì chúng ta phải tìm hiểu sơ qua con người, hiểu được những phẩm chất mà họ có được.

Ảnh của nguyenlanthang

SAO PHẢI RA ĐI

Mấy hôm nay chuyến đi tử thần của 39 con người trong chiếc xe container là một chủ đề gây tranh cãi lớn trong cộng đồng mạng xã hội Việt Nam. Người thì xót xa và tiếc thương cho những ai xấu số. Người thì lại hả hê vì trong số người chết có một nạn nhân từng chia sẻ status tỏ ý đồng tình với hình ảnh lực lượng cảnh sát cơ động giáp khiên đầy đủ đi đàn áp người dân. Tôi cho rằng đây là một sự kiện rất đáng buồn, nhưng chỉ dừng lại ở việc tiếc thương là không đủ.

Ảnh của nguyenlanthang

CÁI THÁP NƯỚC CŨ

Hôm qua tôi tình cờ nhìn thấy trên Facebook bài viết "Kim Liên một thuở" của nhà văn từng khoác áo lính Vũ Công Chiến. Thế là một trời ký ức thời ấu thơ ùa về, vì hồi bé tôi đã từng sống ở đây gần 20 năm. Hai tiếng sau, Tiki ship đến tận nhà cả một thời thơ trẻ của tôi. Những trang sách tuyệt hay, đủng đỉnh dẫn dắt tôi đi về miền ký ức, và cả những điều tôi chưa biết vì lúc đó còn quá nhỏ. Đúng như nhà văn Vũ Công Chiến viết trong phần mở đầu: "Thời gian càng trôi xa, kỷ niệm càng da diết. Với người này là hoài niệm nhưng với người khác có khi lại là sự tiếc nuối về những kỷ niệm đã qua".

Ảnh của nguyenlanthang

THIỆP HỒNG AI QUÊN

Gió vẫn rít lên từng cơn. Trời đã tạnh mưa, nhưng những đám mây xám xịt vần vũ ở trên cao vẫn như chờ trực đổ nước thêm xuống bất cứ lúc nào. Hắn khẽ kéo cao cổ cái áo khoác mỏng màu rằn ri để tránh cơn lạnh đang lùa về rồi tần ngần đứng ngắm nhìn khoảng nước mênh mông ở trước mặt. Mới tháng trước thôi ở đây là con sông Gianh hiền hoà, uốn lượn quanh những cù lao trù phú của mấy xóm làng. Hai hôm trước bão về. Mưa đổ xuống cả miền Trung như trút nước, làm mấy cái thuỷ điện ở thượng lưu vội vàng tháo đập. Thế là nước chồng nước, chẳng còn gì ngoài nước.

Ảnh của nguyenlanthang

ĐỂ TÔI NÓI CHO MÀ NGHE

Tây Bắc là một vùng đất mà cả thời tuổi trẻ của tôi lăn lộn ở đó để rong chơi và khám phá. Cái ngày tôi bắt đầu biết xách xe máy đi lang thang thì rừng núi Tây Bắc còn hiểm trở lắm. Những chuyến đi đầu tiên cũng chỉ dám mon men ở vùng Thái Nguyên, Bắc Cạn gần Hà Nội thôi, vì đường thì xấu và tôi cũng chẳng có nhiều tiền để mà đi đâu lâu. Sau này có điều kiện hơn, tôi cứ đi xa dần, cao dần, lên mãi sát những vùng rừng núi biên giới giáp Trung Quốc, Lào, rồi phượt bằng xe máy sang tận vùng thượng Lào gần Tam Giác Vàng. Nhưng có lẽ chuyến đi nhớ đời nhất chính là hồi tháng 4 năm 2007. 

Ảnh của nguyenlanthang

GIỌT NẮNG BÊN THỀM

Lâu rồi tôi không nghe nhạc của Thanh Tùng. Hôm qua tự dưng vào buổi sáng, có nhà ai đó bên hàng xóm chợt vang lên một câu hát mượt mà của ông.

Ảnh của nguyenlanthang

TÔI SẼ CỐ BÁM LẤY ĐẤT NƯỚC TÔI

Tôi có khá nhiều bạn bè, họ hàng, người thân bỏ ra nước ngoài sinh sống. Từ những người bạn hoạt động xã hội vì lý do chính trị, cho đến những người bình thường khác, chỉ vì mưu sinh mà phải từ bỏ nơi này. Chạy trốn khỏi sự nguy hiểm là phản ứng rất tự nhiên của con người. Không chống lại được điều gì đó thì bỏ chạy là giải pháp cá nhân hợp lý, không có gì phải đáng chê trách. Nhưng khi cả một đất nước phải tìm cách bỏ chạy, thì đó là vấn đề rất nghiêm trọng rồi.

Ảnh của nguyenlanthang

NGÀN NĂM GIẶC VẪN CÒN NGỒI SAU LƯNG

Nha Trang tháng trước vừa có một chuyện rất động trời. Đó là việc ngày 23/8/2019, Ủy ban kiểm tra Trung ương họp và ra kết luận: Ban thường vụ Tỉnh ủy Khánh Hòa vi phạm đến mức phải kỷ luật.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của nguyenlanthang