You are here

Blog của nguyenlanthang

Ảnh của nguyenlanthang

GIẤC MƠ CỦA TÔI

Tự hào quá Việt Nam ơi. Thế là tôi trở thành công dân nước công nghiệp được gần 1 tháng rồi. Sáng ngủ dậy, hé mắt ra một cái là tôi phải cụp mắt ngay lại, vì sợ niềm tự hào ấy tan biến như một giấc mơ. Này nhé, thành một nước công nghiệp, chúng ta được sống trong một xã hội thật là văn minh, thật là giàu có. Nào thì việc làm, nào thì giáo dục, nào thì y tế, nào thì cơ hội để mỗi cá nhân vươn lên và phát triển theo mong muốn của mình...

Ảnh của nguyenlanthang

LÀM THEO LỆNH

Tôi có một cô em, quen thân từ hồi Công Hùng - hiệp sĩ công nghệ thông tin còn sống. Hồi đó lão Gió còn ở nhà, hay kéo tôi về Linh Đàm chơi với Công Hùng và đám đệ tử lít nhít ở đó. Cô bé này là tình nguyện viên, chuyên giúp đỡ cho nhóm Nghị Lực Sống. Anh em chúng tôi gặp nhau lúc ấy cũng rất vui vẻ. Chủ yếu gắn bó với nhau là vì cái tình, cái nghĩa với các bạn bị khuyết tật ở đây. 

Ảnh của nguyenlanthang

NẾU MUỐN ĐI XA, BẠN PHẢI ĐI CÙNG NHAU

Mấy hôm vừa rồi khi sự việc đau lòng ở Đồng Tâm nổ ra thì tôi đang ở rất xa Hà Nội. Có rất nhiều bạn bè gần xa thắc mắc tại sao tôi không hề lên tiếng gì như mọi khi trước một sự việc động trời như vậy. Xin thưa ngay với quý cô bác và anh chị em là trong những ngày đó tôi phải tập trung 100% sức lực và tâm trí của mình vào việc tốt nghiệp một khoá đào tạo NLP tại Lào Cai.

Ảnh của nguyenlanthang

THÀ LÀM SAI CÒN HƠN KHÔNG LÀM GÌ

Tôi gặp thầy Đào Quang Thực lần đầu tiên đúng vào ngày 1/5/2016, một ngày lịch sử khi có hàng ngàn người dân đổ xuống đường chật kín Bờ Hồ để phản đối Formosa. Lúc đó đoàn biểu tình xuất phát từ Nhà hát lớn Hà Nội đã đi được nửa vòng hồ đến tận khu vực Hàm Cá Mập. Tôi đang loay hoay chạy lên chạy xuống chụp ảnh biểu tình thì bất ngờ một người đàn ông thấp đậm chợt túm lấy tôi cười toe toét và hét lên: Thắng... Thắng... Đó chính là thầy Thực mà sau này tôi mới biết rõ về anh. Nhìn cái điệu bộ nhảy lên mừng rú của anh lúc ấy tôi hơi tức cười, nhưng biết ngay chắc là ai đó quân ta rồi.

Ảnh của nguyenlanthang

10 NĂM CHƠI FACEBOOK

Hôm nay ngày gần cuối năm ngồi nhìn lại mọi chuyện, tự dưng tôi chợt nhận ra mình đã chơi Facebook chẵn 10 năm. 10 năm trong cuộc đời kể ra cũng không phải là ngắn, nhưng quả thật những biến chuyển trong đời sống của tôi nhiều khi nó dữ dội đến mức đôi khi tôi quên cả thời gian trôi đi. Tôi chắc những bạn bè facebook của tôi thủa ban đầu không thể nào quên cái thời suốt ngày rình rập ở trên này chỉ để đi ăn trộm.

Ảnh của nguyenlanthang

NHÂN CHUYỆN LIÊN XÔ NÓI CHUYỆN VIỆT NAM

Liên Xô. Ấy là hai từ cực kỳ vĩ đại, hằn sâu trong ký ức xa xưa thời trẻ con của tôi. Tất cả những gì đẹp nhất, kỳ diệu nhất, lung linh nhất mà trí tuệ của một thằng trẻ con có thể tưởng tượng ra đều gắn với hai chữ Liên Xô. Có gì để mà so sánh đâu khi xung quanh chúng tôi ngày ấy tràn ngập phim ảnh Liên Xô, hoạ báo Liên Xô, khẩu hiệu Liên Xô, anh hùng Liên Xô. Chưa kể những thứ vĩ đại, đẹp đẽ khác như cung văn hoá hữu nghị Việt Xô, cầu Thăng Long hai tầng hiện đại, thuỷ điện Hoà Bình chặn dòng sông Đà hung dữ, tàu vũ trụ Liên Xô đưa người lên không gian...

Ảnh của nguyenlanthang

UNG THƯ, NỖI ĐAU NÀO CỦA RIÊNG AI

Mấy hôm trước, tôi có dịp về bệnh viện K - Tân Triều để tham gia hoạt động chụp ảnh chân dung từ thiện cùng Help Portrait VN. Help Portrait là cộng đồng tập hợp những người chụp ảnh trên toàn thế giới, tự nguyện cống hiến thời gian, thiết bị và chuyên môn của mình để chụp ảnh cho những người có hoàn cảnh khó khăn.

Ảnh của nguyenlanthang

BỌN TỰ NHỤC

Có một lần, khi bàn về chuyện tại sao người Việt cứ phải bỏ xứ ra đi, một bạn hỏi tôi thế này: Anh Thắng, anh giải thích tại sao có rất nhiều người nước ngoài đến Việt Nam lập nghiệp, thành công và sống rất thoải mái? Tôi cho rằng câu hỏi ấy rất đắt, rất đáng để suy ngẫm.

Ảnh của nguyenlanthang

NÓI LỜI YÊU THƯƠNG

Nếu ai từng theo dõi trang facebook của tôi từ chục năm trước, chắc mọi người đều thấy sự biến đổi trong phong cách thể hiện trên đó. Từ một người có vẻ rất hằn học và cay nghiệt khi viết status, tôi đang ngày càng thay đổi nhiều hơn, mềm mại hơn, nói lời yêu thương nhiều hơn. Điều này không tự dưng đến với tôi mà nó có một nguyên nhân sâu xa. Ấy là từ khi tôi tìm được một quyển sách có tựa đề là Thông điệp của nước.

Ảnh của nguyenlanthang

KHÔNG BỎ CUỘC

Cách đây đúng 8 năm vào lúc 11 giờ 11 phút sáng ngày 11 tháng 11 năm 2011 tôi bị đánh. Đó là lần đầu tiên tôi trải nghiệm trực tiếp việc bị áp bức một cách bất công khi tham gia lên tiếng việc ngoài xã hội. Nếu ai chưa biết rõ chuyện này, bạn có thể tìm trên BBC, trang Xuân Diện hay blog Người Buôn Gió có thông tin sự kiện ầm ĩ đó.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của nguyenlanthang