You are here

Blog của canhco

Ảnh của canhco

Viết cho con ngày tốt nghiệp

Vậy là con đã ra trường đúng một năm. Thời gian một năm sau ngày bỏ sách vở lại cho trường học để bước vào trường đời ấy mẹ không biết nhiều lắm những gì con làm nhưng mẹ biết một điều rất rõ là con khá thất vọng vì mỗi lần về nhà vào giờ cơm tối con thường mang nét trầm ngâm của một người đang đứng trước quá nhiều dấu hỏi. Mẹ chưa một lần hỏi con tại sao, vì tôn trọng sự trầm tư ấy của con và hai nữa mẹ biết con đủ sức đương đầu vì con đã là một bác sĩ, một trí thức có chuyên môn sâu được xã hội công nhận và kính trọng.

Ảnh của canhco

Quốc tang, cờ rủ, điếu văn.

Trong khi Quốc tang của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chưa chấm dứt thì người dân Hà Nội cảm thấy như có điều gì đó giống như một cuộc đảo chánh của chế độ đối với biến cố tang lễ của ông. Trưa ngày 13 tháng 10 khi xe chở linh cửu đại tướng chưa ra tới phi trường Nội Bài để lên chuyên cơ mang số AVN103 về Quảng Trạch, Quảng Bình để cử hành nghi lễ chôn cất thì công an Hà nội cùng dân phòng đi tới từng nhà người dân yêu cầu hạ cờ tổ quốc xuống ngay lập tức mà không một lời giải thích.

Ảnh của canhco

Đại tướng, cô đơn đến chết.

Sau khi ông chết hai ngày báo chí mới đưa những bài viết ca tụng ồ ạt đến nỗ không kịp đọc, và rồi khi đọc lại không thấy gì mới. Những bài viết chừng như cách nay năm sáu chục năm. Có chăng là cách hành văn khác, con chữ khác và cách đọc khác. Khi xưa là tờ Nhân Dân, với khổ lớn, chữ nhòe nay ngồi trước màn hình chữ trong veo và không tốn công lật từng tờ giấy mà muốn không dính vào nhau phải chịu khó thấm nước bọt. Bố mình bảo thế. Cách đọc báo của những ngày khốn khó nhưng tràn ngập niềm tin. Niềm tin đất nước sẽ thanh bình và người dân sẽ cơm no áo ấm.

Ảnh của canhco

Khi vô cảm trở thành không khí.

Có bao giờ bạn chứng kiến tận mắt một đám đông bao vây hai con người, dùng mọi cách để tấn công và cuối cùng giết chết cả hai con người ấy trong trạng thái điên cuồng hay không?

Có bao giờ bạn chứng kiến chiếc xe thùng tuềnh toàng của công an chở hai cái xác người ấy nhưng vẫn bị bao vây bởi đám đông không chạy được vì họ vẫn còn giận dữ?

Có bao giờ bạn tưởng tượng ra rằng hai cái xác ấy là con cháu hay bạn bè của bạn, nếu vậy thì tâm trạng bạn thấy thế nào? buồn vui, tức giận hay oán hận cái đám đông ấy.

Ảnh của canhco

Côn đồ cầm đá và côn đồ cầm viết.

Tình trạng công an thuê mướn côn đồ để đối phó với dân oan trong các vụ như Văn Giang, Dương Nội cho phép người dân thấy rõ hơn phía sau những khẩu hiệu đẹp đẽ của cơ quan tuyên truyền vẫn còn lại những hình ảnh mà lịch sử còn rùng minh khi viết lại: cải cách ruộng đất.

Dựa theo mô hình "thổ địa cải cách" của Trung Quốc, Việt Nam sao chép nguyên văn vào cải cách ruộng đất và chịu sự cố vấn trực tiếp của cán bộ đến từ Trung Quốc.

Ảnh của canhco

Mỹ Yên, phải khởi tố ai trước?

"Không đâu như Việt Nam, nơi có thánh tử đạo nhiều nhất thế giới!" Đó là câu mỉa mai mà tôi đã từng một lần nghe được từ một đồng nghiệp trong giờ giải lao, khi mọi người ngồi uống cà phê chờ tới giờ lên lớp. Người đồng nghiệp ấy là đảng viên và là trưởng khối thi đua cho nên lời bình luận của anh ta không có ai hưởng ứng hay đặt vấn đề. Riêng tôi cảm thấy thương hại cho anh vì cái lỗ hổng kiến thức quá lớn trước một câu chuyện có thật và được cả thế giới biết đến nhưng anh ta lại cố tình không biết và hơn nữa lại làm ra vẻ thông thái khi ngồi trên lưng một con lừa.

Ảnh của canhco

Bọn vịn Đảng mà đứng.

Báo Công an Nhân dân Online: ngày 24 tháng 8 có đăng bài của Linh Nghĩa với tựa: "Nhiều sai lầm, lệch lạc trong bài viết trên giường bệnh của ông Lê Hiếu Đằng".
Bài báo này hơi khác với những bài viết cùng thể loại trên Quân Đội Nhân Dân, Đại Đoàn Kết, Nhân Dân...hình như cố gắng cho xứng tầm với tên báo là Công an Nhân dân. Nó đầy vẻ hậm hực, dọa dẫm, cáo buộc và không che dấu việc kết án tác giả Lê Hiếu Đằng.

Ảnh của canhco

Cái chết của loa phường

Như hầu hết các nước Cộng sản, Việt Nam có chế độ loa phường rất hữu hiệu trong việc tuyên truyền chính sách của nhà nước tới người dân. Những chiếc loa ấy dù có ghét hay thích thì nó vẫn cứ loe lóe vào các giờ giấc nhất định trong ngày. Thường là lúc người dân chuẩn bị ra đồng, tới sở vào lúc 5 giờ rưỡi sáng và sau khi mệt mỏi quay lại nhà vào 7 giờ tối. Hai thời điểm quan trọng ấy bị chiếc loa phường chiếm hữu từ nhiều chục năm qua, lâu dần không ai có ý tưởng mình bị sách nhiễu, bị nghe những điều không muốn nghe và sống cùng với những dối trá của nó mà không thắc mắc.

Ảnh của canhco

Bộ trưởng Đỉa

Những ngày gần đây thương nhân Trung Quốc sang Việt Nam lùng mua những con đỉa từ đồng ruộng với cái giá đủ hấp dẫn khiến người nông dân bỏ cả việc đồng áng để ra đồng bắt đỉa.
Sau khi báo chí lên tiếng đặt câu hỏi đâu là sự thật về việc này thì mới đây đài truyền hình Thừa Thiên Huế đã làm một phóng sự mà khi xem xong người xem dù gan góc cách mấy cũng không thể chịu đựng nỗi ghê sợ gai người khi nhìm thấy những con đỉa ấy xuất hiện trong loại bánh ngọt của Trung Quốc đang xuất hiện tại Việt Nam có tên là YoYo.

Ảnh của canhco

Rắn trong giầy

Thử tưởng tượng trong bóng đêm chập choạng xỏ chân vào giầy lại nghe nhột nhạt ở lòng bàn chân. Rợn người vì biết đã dẫm vào một con vật gì đó. Nhói lên, đau, và những hệ lụy xảy ra.
Trước khi thấy máu trở thành tím bầm dâng từ bàn chân lên cũng là lúc biết mình bị rắn cắn thì đã muộn. Rắn bò vào giầy thường không do tình cờ, chúng bị dẫn dắt bởi một nguyên do nào đó.
Bóng tối, nước ngập, mùi hôi của giầy, bị truy bắt và một vài lý do khác. Dù gì thì giầy cũng không phải là nơi chúng thích và khi bàn chân xỏ vào giầy thì phản ứng tự vệ của rắn sẽ buộc chúng tấn công.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của canhco