
Kami

Kami
Thời gian ở cạnh với người Trung quốc cũng giúp tôi khám phá ra nhiều điều thú vị, ví dụ người Trung quốc hàng ngày ăn cháo trắng, không mấy khi thấy họ ăn cơm như người Việt mình, hỏi họ thì mới biết ngàn đời nay dân Trung quốc đông, gạo thì ít do vậy phải nấu cháo ăn cho no, nghĩ lại thì làm người Việt mình cũng còn hạnh phúc lắm, còn có gạo mà thổi cơm để ăn. Hay là chuyện người Trung quốc hình như rất yêu nghệ thuật, chiều tối mỗi ngày thấy họ kéo nhị, thổi sáo và hát những bái ca bằng tiếng Hoa, ò. e. í. e... mình cũng chả hiểu mô tê gì cả. Một cái nữa không thể không nói là người Trung quốc họ ở bẩn và luộm thuộm, vào nhà họ thì sẽ rất dễ nhận thấy. Nhưng nói chung, người Hoa kiều là những người tốt, cần cù chịu khó và giỏi làm ăn. Tôi khi bé cũng quý họ và họ cũng quý bọn trẻ con như bọn tôi, có quà bánh họ cũng chia cho chúng tôi cùng ăn. Thế rồi chiến tranh kết thúc khoảng 2-3 năm, hình như năm 1977 hay 1978 hồi có chiến dịch bài người Hoa của nhà nước Việt nam, họ bị buộc phải xuống tàu theo kiểu vượt biên sang Hongkong, mấy đứa cùng lứa với tôi cũng không tránh khỏi số phận, cũng phải bỏ lại tất cả để ra đi và từ đấy cũng bặt tin họ luôn.
Tưởng thế là hết, nhưng những năm đầu thập kỷ 90, sau khi xuất ngũ (ra khỏi quân đội) tôi có điều kiện đi học tiếp ở Thái lan thì cuộc sống của mình lại một lần nữa có dịp sống cùng với người Trung quốc. Nhưng địa vị thì khác, mình bây giờ là khách và người Trung quốc bấy giờ là chủ. Họ là chủ apartment nơi tôi trú ngụ, đó là một chung cư 7 tầng cho thuê ở thủ đô Băng kok. Bà chủ có tên gọi là A. Nghếch, một người phụ nữ gốc Hoa khoảng 65 tuổi, nói tiếng Thái rất sõi. A. Nghếch sinh ra ở Thái lan, là người gốc Triều châu , bố mẹ bà ta di cư đến Thái lan từ lúc họ còn bé lắm, bắt đầu tay trắng từ nghề làm thuê. Vậy mà chỉ mấy chục năm định cư ở Thái lan, theo bà ta kể gia đình A.Nghếch đã có hàng chục mẫu ruộng cho thuê, có một cơ sở sản xuất giày dép và chủ của apartment này. Một thời gian sống ở đó, bà chủ Nghếch biết tôi là người Việt nam thì bà ta tỏ ra rất quý, A. Nghếch thường bảo tôi rằng người Việt nam giống người Trung quốc ở chỗ chịu khó, cần cù làm ăn hơn người Thái bản xứ, chỉ khác người Việt chúng mày không biết đoàn kết tương trợ giúp đỡ nhau, nên không có mấy người giàu.
Biết tôi cũng là dạng học trò nghèo tiền thuê nhà nhiều khi cũng chậm trả, những lần như thế bà ta thường chủ động bảo đừng lo gì, tôi hiểu hoàn cảnh của anh, có khi nào trả cũng được. Có lần tiền hết, ở nhà chậm gửi tiền sang cả tuần lễ chỉ ăn mỳ ăn liền, không hiểu sao A. Nghếch biết liền cho con đến đưa cho tôi 5.000 baht (khoảng 200$) để tiêu và bảo bao giờ có thì trả. Trong 3 năm học ở Thái, mỗi lần Tết nguyên đán (T-rút Chin) bao giờ A. Nghếch cũng cho con đến đón tôi về nhà bà ăn Tết mà theo bà là để cho vui và đỡ nhớ nhà. Cũng có lẽ do vậy tôi luôn có cảm tình với người Trung quốc khi ở nước ngoài.
Thỉnh thoảng A.Nghếch mới đảo qua apartment kiểm tra công việc kinh doanh, nhưng mỗi khi gặp tôi thì bà thường dành thời gian nói chuyện hỏi thăm. Nhớ có một lần A. Nghếch khoe với tôi bà ấy mới đi về thăm quê ở Trung quốc về, thấy vậy tôi hỏi đùa rằng bà có định về ở hẳn Trung quốc không? A. Nghếch cười và lắc đầu nguây nguẩy và bảo "Không bao giờ, Trung quốc nó là communist, độc đoán và nghèo, dân còn khổ lắm, không có tự do như bên đây". A.Nghếch còn nói vui với tôi nếu có thì sẽ cho con trai bà về đầu tư kinh doanh nhà vệ sinh công cộng ở Trung quốc, mà theo bà bên đó người đông mà các nhà vệ sinh công cộng quá ít và rất bẩn thỉu.
Thời gian đó, học trên tôi một khóa cũng có một cô bạn người Đài loan gốc Việt lớn tuổi hơn, còn nhớ lần đầu gặp cô ta trong thang máy, cô ta chủ động hỏi tôi "Anh là người Việt nam à?" bằng tiếng Việt. Sau hỏi ra mới biết cô ta là Kim Tiểu Mai người Cần thơ, mẹ là người Việt, bố là người Đài loan, gia đình cô ấy cũng bỏ nước ra đi những năm cuối thập kỷ 70, khi ấy cô ta cũng đã lớn nên nói tiếng Việt khá thành thạo. Trong trường Đại học Chulalongkorn khi đó chỉ có hai người Việt nam học cao học, tuy quốc tịch khác nhau nhưng chúng tôi quý nhau lắm, cũng vì lúc đó người Thái không mấy thiện cảm với người Việt như tôi, cũng vì lý do là communist. Chả hiểu thế nào, một thời gian sau cô Mai ngỏ ý muốn về thuê phòng ở apartment nơi tôi đang ở với lý do cô ta có xe ô tô riêng hàng ngày sẽ cho tôi đi nhờ xe của cô ta để đến trường cho thoải mái và đỡ tốn tiền xe bus. Hồi ấy, tuy ở mỗi người mỗi phòng mà thấy cô ấy tỏ ra chăm sóc tôi chu đáo lắm, hầu như ngày nào cô ấy cũng mua đồ ăn thức uống cho, khi ấy nghĩ chắc cô ấy thông cảm cho là mình nghèo nên giúp đỡ (mà khi ấy mình nghèo thật) nên cũng chỉ nhận một vài lần và cảm ơn. Rồi một hôm , tôi chủ động bảo cô bạn đừng làm như thế vì cũng sợ người khác khinh mình. Cô Mai thì chỉ cười và bảo "Em biết các anh trong nước sang học, còn vất vả và thiếu thốn, em chỉ giúp anh vì em cũng là người Việt, em có điều kiện hơn. Anh đừng suy nghĩ gì nhé". Câu nói đó là tôi nhớ mãi mãi, người Việt mình đấy sao họ có suy nghĩ tốt đẹp như thế?
Hôm nay viết về chuyện quan hệ giữa người Trung quốc và người Việt nam ở trong nước hay khi ở nước ngoài, để thấy mọi người họ sống và đối xử với nhau có cái tình con người, cái tình giữa kẻ có và kẻ khó. Ở Việt nam lúc tôi còn bé cũng thế mà sau này lớn lên đi học ở nước người cũng vậy. Khi còn bé gia đình tôi cưu mang giúp đỡ những người Trung quốc kia lúc họ khó khăn và lớn lên tôi cũng lại được những người Trung quốc khác, là đồng bào của họ giúp đỡ san sẻ cho mình lúc là anh học trò nghèo. Nghĩ theo triết lý của đạo Phật thì hình như việc lấy ân sẽ được trả ân, hay đạo Thiên Chúa thì đong cho họ bằng đấu nào thì họ sẽ đong trả bằng đấu ấy trong trường hợp của tôi là rất đúng.
Cũng bởi mấy ngày vừa qua có hai cái tin ở Trung quốc mà ai biết cũng phải bức xúc và tự hỏi sao người Trung quốc Đại lục bây giờ họ vô cảm và nhẫn tâm như thế? Đó là tin vụ tai nạn của em bé Wang Yue, thường được gọi là YueYue, đã gặp tai nạn khi hai chiếc xe tải lần lượt cán qua người em, và không xe nào chịu dừng lại để cứu giúp. Nhưng còn tệ hơn vậy, là đã không một ai trong số 18 người đi ngang qua, đã dừng lại để cứu giúp hay đem Yue Yue tới bệnh viện. Sự vô tâm và coi thường mạng sống của những người nầy đã làm dấy lên một làn sóng phẫn nộ khắp toàn cầu, nhưng nhiều nhất là ở tại Trung Quốc và kết cục là sau một vài ngày điều trị bé gái này đã thiệt mạng vì các chấn thương quá nặng. Còn chuyện thứ hai là chuyện vụ tai nạn tại thị trấn Lư Châu, Tứ Xuyên, phía Tây Trung Quốc khiến một bé trai mới 5 tuổi thiệt mạng. Điều đáng nói là người tài xế sau khi đâm bị thương cháu bé mới 5 tuổi đang trên đường đi học đã cố tình lùi xe để chẹt chết em với hy vọng có đền thì chỉ đền 1 lần và không phải chăm sóc em trong bệnh viện đến suốt đời.
Đây không chỉ là vấn đề ý thức hay trách nhiệm của mỗi cá nhân, mà nó là là vấn đề đạo đức của cả một tổ chức xã hội. Tôi không đồng ý với ý kiến của Tiến sĩ xã hội học Trịnh Hòa Bình khi cho rằng "...tình trạng này là do đang có sự chuyển mình giữa một bên là nền văn minh nông nghiệp lúa nước và một bên là văn minh công nghiệp. Vì thế mà xã hội đang có sự đứt gãy về hệ thống giá trị sống, tính huyết thống, lối sống hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau bị nhạt nhòa đi, trong khi trình độ văn minh tiến bộ vẫn chưa định hình rõ ràng...", đó là ý kiến mang nặng tính chất bao biện đổ tội cho các yếu tố khách quan, mà có lẽ vì sợ mà ông TS. Trịnh Hòa Bình đã không dám chỉ rõ.
Đó là ở Việt nam và Trung quốc có lẽ có cùng một nguyên nhân, mà sự vô cảm đối với đồng loại của người dân theo tôi chỉ là hệ quả của một món tạp phí lù giữa cái gọi là chủ thuyết mà hai quốc gia này đang theo đuổi đó là học thuyết Marx - Lenin và nền Kinh tế thị trường mang tính tư bản hoang dã. Cái đó đã không giải quyết tận gốc của sự nghèo đói, mà sự nghèo đói, bất bình đẳng và tính nghiêm minh của luật pháp không được thượng tôn nó chính là nguyên nhân đã biến quan hệ giữa con người và con người như chó sói. Nó hình thành cho mỗi con người cái ý thức muốn tồn tại thì phải biết sống chết mặc bay.
Mà cái có thể giải quyết vấn nạn nói trên chắc chắn sẽ phải dùng vấn đề tôn giáo để giải quyết, vì hàng ngàn năm nay mọi tôn giáo, tôn giáo nào cũng vậy luôn hướng ý thức của con người ta đến việc thiện (hướng thiện), dạy con người biết nhường nhịn và chia sẻ. Đó chính là hạn phúc thực sự của con người, chính vì thế mà xã hội con người còn tồn tại và phát triển không ngừng đến ngày nay.
Còn cái khẩu hiệu "Hạnh phúc là đấu tranh" nó chỉ tồn tại trong một xã hội giành giật, khi mà người ta cố tình xuyên tạc, tô vẽ cho một nhân vật mới qua đời mới vài chục năm nay thành một thần tượng, thành một ông thánh của một thứ tà giáo để làm nền tảng đạo đức xã hội. Khi mà người đã chết không được chôn mấy chục năm, bỗng dưng bị người ta dựng dậy rồi nhét cho cái xác một cái tư tưởng để bắt mọi người học tập, trong khi một mặt thì đàn áp và truy bức các tôn giáo khác hòng để duy trì sự độc trị thứ tà giáo đó. Trong bối cảnh các thông tin tốt hay xấu, hư hay thực về "ông thánh" đó đã và đang bị phơi bầy hàng ngày, hàng giờ trên các phương tiện truyền thông. Vậy mà nó đã không được phép tranh luận hay phản biện một cách công khai, nghiêm túc và khoa học thì kết quả là cái mà hôm nay ai, ai cũng thấy.
Đó là sự vô cảm với đồng loại trong ý thức của mỗi người dân.
.
Hà nội, ngày 03 tháng 11 năm 2011
----------------------
Comments
Về sự vô cảm (Kami)
Thế giới ngày nay,đa số người dân nước nào cũng tốt,chỉ trừ người Việt và người Tàu.Chủ nghĩa cộng sản đúng là tội ác của nhân loại!
Posted by 1.54.31.92 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
toi thi lai thay hoi khac
toi rat thich nhung bai viet cua kami, nhung cung noi thang la toi khong thich nguoi trung quoc. tai vi sao, 1,3 ty nguoi trung quoc tu khi lot long da duoc giao duc theo cai tu tuong cua nha cam quyen trung quoc roi, cung giong nhu 80 trieu dan viet nam duoc giao duc cai tu tuong cua nha cam quyen vn vay. va thu hoi kami la co bao nhieu nguoi trung quoc tot nhu kami noi? va co bao nhieu nguoi di ra khoi cai dat nuoc than yeu ma nhin lai de hieu dung ban chat van de dat nuoc? toi chac la cai so do rat nho , nho den noi chang nhieu nguoi biet den chu khong noi gi den chuyen la dai dien cho cai tinh cach Nguoi Trung Quoc hay tinh cach nguoi Viet Nam. co phai ai cung may man nhu kami dau, nhieu nguoi khon don vi cai thu tau khua ay roi kami a!
con tinh trang vo cam truoc dong loai o vn va trung quoc giong nhu cac vi du kami neu ra thi o dau cung co. tuy nhien no co duoc noi len de moi nguoi biet hay khong thoi. o Nhat ban day, co nhung nguoi gia chet trong nha may thang moi phat hien ra chang han.
Câu trả lời về lập luận :" đâu cũng có.."
Câu viết " Đâu cũng có..." đâu cũng thế là 1 lập luận ngụy biện , cức kì ấu trĩ .Cũng như tệ nạn tham nhũng ăn cắp " Đâu mà chẳng thế..." để lấp liếm , chối tội,,,,,xin đọc bài " chủ nghĩa tư bản tha hóa con người ? " của Blog Nguyễn hưng Quốc đang đăng bên VOA để rõ hơn về sự " đâu cũng có... " này.
vang! xin cam on!
truoc het toi xin loi vi da noi " dau cung co..." mot cach qua don gian dan den bi hieu la "nguy bien " &"cuc ki au tri".
co le toi nen noi them rang toi cung chan ngay den tan co cai che do o vn hien nay cung nhu o trung quoc, vi the ma toi thay rang toi chang co ly do gi de ma nguy bien ca. con "choi toi" va "lap liem" thi lai cang khong. toi cung uoc ao den mot ngay dat nuoc cung duoc tu do dan chu nhu Nhat, hay Han Quoc lam chu. va cung muon ke nao do phai chiu trach nhiem vi su be boi hien nay nua!
Tôn giáo & CS
Bài viết hay. Đồng ý với Kami về vấn đề tôn giáo trong giáo dục gia đình làm nền tảng để hình thành nhân cách và là nền tảng của xã hội. Tôi cũng đồng ý về sự quái gỡ của các nước CS trong việc suy tôn lãnh tụ nhưng lại không thượng tôn pháp luật.
Chỉ tiếc bài này ít comment. Không bị ném đá như mấy bài nói thẳng trước kia cũng là tốt rồi.
Lý do có sự vô cảm ở VN và TQ
Cách đây mấy ngày báo đài VOA có phỏng vấn Phó Giáo sư, Tiến sỹ nguyễn hồi Loan ở Viện KHNV Hà Nội về vấn đề vô cảm này, Tay Phó GSTS ? này trả lời : "lý do là tại mọi người hiểu sai về kinh tế thị trường nên mới thế " cũng cái kiểu chối quanh ,hèn không dám động đến, nói đến lý do thật sự là " chế độ và cơ chế " , cũng xảo trá như tay Hòa Bình mà Kami nhắc đến, Chẳng biết sao báo đài giá trị như VOA lại rảnh thời giờ , phí công phỏng vấn những hạng đó , lại còn cứ thưa " Tiến sỹ" , thưa TS nghe mà bắt mệt và không biết tự ngượng mình .
Kami viết về người TQ rất đúng ,Tôi cũng rất ghét chính quyền TQ vì họ chỉ làm những chuyện đáng ghét trên thế giới hay cho chính nhân dân của họ nhưng tôi lại có vài người bạn thân là người Trung Hoa , họ rất tốt và chân tình với bạn bè .