Navigation

Hãy học cách để yêu kẻ thù.

Trong những ngày qua người Việt trong, ngoài nước tỏ ra giận dữ khi báo chí Trung Quốc gọi chuyến đi của Dương Khiết Trì sang Hà Nội là hành động kêu gọi đứa con hoang đàng trở về với đất mẹ. Câu chữ này có người cho là trịch thượng, nước lớn. Người khác thì khinh bỉ gọi kẻ phát ngôn có tư cách ngang hàng với phường vô lại, kẻ chỉ thấy Trung Quốc là cái tâm điểm thế giới trong khi bản thân nó chỉ là một gã khổng lồ thiếu nhân cách.

Nhưng không ít người nghĩ ngược lại: Câu nói trên hoàn toàn chính xác. Không những chính xác, nó còn miêu tả chiều sâu thực trạng xã hội Việt Nam từ thượng tầng lãnh đạo quốc gia tới một người dân nghèo khó nhất, nếu người dân ấy chưa từng một lần chú ý tới các vấn đề xảy ra chung quanh mình.

“Đứa con hoang đàng” ấy là ai?

Là vua chúa đang lãnh đạo Việt Nam. Dĩ nhiên.

Từ hàng ngàn năm qua Trung Quốc vẫn tôn sùng Khổng Tử như một “Vạn thế sư biểu”. Điều gì ông ấy nói được cẩn thận trau chuốt, cất giữ trong lòng người dân như báu vật quốc gia. Không ít điều được cho là cứu nhân độ thế dính liền với tư tưởng trên vua dưới chúa qua hình ảnh vua quan là phụ mẫu, là cha mẹ người dân. Tôn kính và trung thành với vua là điều đại nghĩa và trước khi ông vua ấy trở nên hôn quân, người dân không được có ý tưởng phản nghịch. Hành vi bạo ngược của ông ta chỉ được một ông sắp làm vua khác nổi lên lật đổ và kết quả là cái vòng vua chúa là cha mẹ của dân không bao giờ thay đổi.

Người dân trước sau gì cũng vô can, như một trọng tài biên chạy ngoài sân bóng.

Tâm lý vua quan là cha mẹ của dân ấy của người Trung Quốc đã tràn sang Việt Nam hàng ngàn năm. Nó chiếm ngự và hiển nhiên được dân chúng chấp nhận như một chân lý. Cái chân lý ấy lúc này lúc khác bị đem ra chỉ trích trong giới có học và như thường lệ, người cùng khổ không một lần tự gióng lên sự bất mãn của mình. Nếu có chỉ là những phong trào, những con người lợi dụng sức mạnh của dân chúng để tập trung và lợi dụng họ cho mục đích chiếm chính quyền.

Ý tưởng vua quan không bao giờ là cha mẹ của người dân được nêu lên như một chiêu bài trong rất nhiều cuộc khởi nghĩa, cách mạng. Và trong tất cả các phong trào lớn nhỏ ấy người Cộng sản thành công nhất tại Việt Nam, nơi cộng sản Trung Quốc trước sau gì cũng là người thầy, người soi sáng và dẫn dắt cái chân lý ấy cho cách mạng Việt Nam.

Trung Quốc lớn. Trung Quốc ngoi lên từ cuộc cách mạng do Mao hướng dẫn. Trung Quốc cầm tay Việt Nam chống Mỹ. Trung Quốc viện trợ hàng ngàn tỷ đô la vũ khí cho Việt Nam. Điều lớn nhỏ gì Trung Quốc làm đều được Việt Nam rập khuôn. Không gọi Việt Nam là con thì e rằng không có từ tương ứng nào có thể dùng được.

Ừ thì con, nhưng chỉ trong mấy người lãnh đạo thôi chứ sao lại cả nước?
Tại Việt Nam, sau khi đảng Cộng sản cầm quyền và kiên quyết không thay đổi thì từ Tổng bí thư cho tới một anh chủ tịch xã quèn có ai không nghĩ mình là cha là mẹ của dân? Mọi tuyên bố, hành động của họ cho thấy rằng “nhân dân” là một cái gì đó rất trừu tượng. Nhân dân không có thật, chỉ có bọn dân đen tầm thường là hiện hữu qua sự cai trị của họ.

Nắm quyền hành tuyệt đối khiến họ xem người dân là phương tiện để họ sử dụng vào việc riêng. Như dùng búa đóng đinh, dùng giẻ lau nhà, hay dùng sức của họ để kéo cày, vỡ ruộng. Những con người cụ thể ấy chưa từng được hỏi xem “Tao làm vua có tốt không? Có vừa lòng bọn chúng mày không? Hay ít ra, chúng mày còn muốn tao tiếp tục làm vua nữa không?”

Tập thể dân chúng ấy đã trở thành một, dễ dạy và hoàn toàn câm nín khiến cho những ông vua bà quan an tâm đi dưới lá cờ Chủ nghĩa xã hội mà cha mẹ phương bắc đang phất phơ phía trước.

Hơn ba triệu đảng viên cộng với gia đình thân tộc của họ không phải là con số ít, nhỏ bé trước 90 triệu dân. Họ biết tập hợp và sẵn sàng hy sinh cho quyền lợi gia đình. Đòi hỏi ở họ những tâm tình dân tộc là điều vượt sức và đôi khi lố bịch. Đảng mới là tối thượng, không phải vì chủ nghĩa cao cả gì, chỉ đơn giản rằng đảng chính là nơi ban phát quyền hành, tài sản bất chính cho họ. Đảng cao hơn cha mẹ, cao hơn mọi thứ lỉnh kỉnh khác và vì vậy họ tôn sùng và bảo vệ đảng tuyệt đối.

Đảng cộng sản Việt Nam mạnh và bền bỉ đi theo con dường mà Đảng cộng sản Trung Quốc vạch ra từ nhiều chục năm qua không gọi họ là con cháu của phương Bắc thì gọi bằng gì?

Phần còn lại của 90 triệu con người ấy là ai? Họ tê liệt rồi sao?
Tê liệt còn có thể châm cứu, điều trị nhưng dửng dưng thì vô phương. Sự dửng dưng đang âm ỉ trong hầu hết người Việt, từ giàu tới nghèo. Từ trí thức tới thành phần ngu dốt.

Hãy ra đường chận bất cứ người nào lại hỏi phía trước có công an hay không? Gần 80 phần trăm người nói đúng. Thế nhưng khi hỏi giàn khoan HD 981 là gì thì cũng 80 phần trăm con người ấy nói sai. Sự đúng sai ấy cho biết mọi sinh hoạt đời thường đều được đặt dưới tâm lý tránh né để an thân. Người dân tránh công an vì sợ giấy phạt. Người trí thức tránh nêu vấn đề mà xã hội quan tâm vì sợ mất chỗ làm. Người thầy tránh dạy điều phải dạy cho học sinh vì sợ vỡ nồi cơm. Người nào cũng có nỗi sợ riêng và nỗi sợ ấy đã làm tê liệt sự phản kháng bình thường. Hội chứng sợ hãi ấy lâu ngày biến dạng thành tâm lý dửng dưng vì mọi quan tâm được coi là bất thường khi bản thân anh hay chị ta treo trong đầu nỗi lo kinh tế trước mọi lo âu khác, trong đó có cả lòng yêu nước.

Nếu nghĩ rằng quốc hội là đại diện cho người dân thì bức tranh nghị trường cho thấy tâm lý cầu an này không còn gì phải suy nghĩ. Gần 500 ông bà đại biểu đều chạy theo những đề tài vô bổ mà tránh nói chuyện của Trung Quốc xâm lược nước mình. Không, nói vậy cũng oan. Có một ông lên tiếng đấy chứ. Ông Trần Trọng Nghĩa. Duy nhất một ông.

Một ông so với 500 có cảnh báo cho đất nước điều gì không?

Không. Nó chẳng cảnh báo gì cả, nó chỉ nói lên một điều: cha mẹ có làm điều gì không phải với con cái thì chuyện nhẫn nhịn không kêu la chính là việc thiên kinh địa nghĩa.

Điều quan trọng nhất, nếu Hà Nội thật sự còn một bà mẹ khác mang tên Việt Nam thì hãy trông chờ vào bà ấy. Vời điều kiện duy nhất bà mẹ ấy không phải là Bà mẹ Việt Nam anh hùng.

Chỉ có đảng mới cần các bà mẹ anh hùng. Đất nước chỉ cần sự một hình ảnh thật: hiền lành, nhẫn nại và luôn thương yêu con cái. Bà mẹ ấy sẽ dẫn các con của bà vượt khỏi sự nô lệ, xâm lược của Trung Quốc như hàng trăm lần trước đây.

Khi bà mẹ Việt Nam còn bị giam lỏng bởi quốc hội và đảng cộng sản Việt Nam thì cha mẹ Trung Quốc có lên tiếng dạy dỗ cũng đừng lấy đó làm sự giận dữ hay bị lăng nhục.

Hãy học cách để yêu kẻ thù nếu tâm lý an thân còn quá mạnh trong mỗi con người Việt Nam.

Comments

phothuongdan.vietnam

bác cánh cò ơi
cái ông khổng tử mạnh tử gì gì đó cũng đã có "phát biểu" :
dân vi quý xã tắc hạng nhì vua là đồ bỏ
dân như nước vua chúa như thuyền, nước có thể lật thuyền

Việt Nam- Đại Hán = Thần tử-Thiên triều

Bài báo hoàn toàn chính xác.
Người Việt trong nước thì không nói làm gì.Nhưng ngay cả các vị GS, học giả người Việt ở nước ngoài củng chẳng hiểu gì về CS và rất mơ hồ về Đại Hán.
Gần như tuyệt đại đa số người Việt từ GS ,học giả trong ngoài nước đều oang oang tuyên bố một cách ngây thơ là Việt Nam không bị đồng hóa
sau 1.000 năm Bắc thuộc.Nhưng rỏ ràng Việt Nam đả bị Hán hóa ít nhất củng 70-80%, thậm chí 90% trong một số lỉnh vực.
Vận mệnh của dân tộc VN đả đi vào HIỂM LỘ kể từ khi vua MInh Mang ra lịnh giết hại các giáo sỉ phương Tây.( quyết định nầy phát xuất từ tư tưởng Hán tộc là cái nôi của văn minh nhân loại).
Vận mệnh dân tộc VN đả đi vào TUYỆT LỘ khi phong trào Xô Viết Nghệ Tỉnh nổ ra ở Nghệ An năm 1930.
Vận mệnh dân tộc VN đả đi vào TỬ LỘ khi TBT ĐCSVN thời đó là Đỗ Nợ sang Thành Đô xưng thần với Thiên tử Giang Trạch Dân năm 1990..
Vận mệnh VN giờ lệ thuộc hoàn toàn vào sự HƯNG VONG của thiên triều theo hướng đối nghịch.Nếu thiên triều HƯNG thì VN VONG.Nếu thiên triều VONG thì VN HƯNG.