Navigation

Tiến sĩ đảng

Nếu nói rằng thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư là loại bằng cấp chứng minh cho đẳng cấp trí thức thì đảng Cộng sản có thể hãnh diện nói rằng tổ chức này có một số trí thức “vượt trội” vì con số du học nước ngoài hay tự hoàn thiện mình trong nước qua các lớp bồi dưỡng, tu nghiệp không thể đếm hết.

Tuy nhiên, những bằng cấp ấy từ lâu nay vẫn bị người dân, giới ăn học thực sự xem bằng nửa con mắt vì tính chất giả mạo của nó.

Nói tới những người trong đảng phấn đấu học tới tiến sĩ, giáo sư người ta nghĩ ngay tới sự dối trá, đạo văn, mua bằng cấp và mua cả hội đồng xét duyệt khi buộc phải trình bày một luận án.

Những con người ấy tuy đang sống cùng cộng đồng nhưng họ có một khoảng cách rất lớn đối với đồng nghiệp, ngay cả láng giềng và bạn bè, bởi họ sợ một lúc nào đó sự giả dối của họ vô tình bị lật tẩy. Họ sống trong cái vỏ của đảng, nơi duy nhất chứa chấp, khuyến khích và đồng tình với những sai trái diễn ra hằng giờ trong guồng máy.

Thật ra những kẻ dựa vào thế của đảng để đi học, đi làm không hề muốn khoe khoang cái bằng cấp “phi doanh trường” của họ. Mảnh bằng rất dễ bị phát hiện là của giả khi vốn kiến thức của những kẻ cầm nó thường thấp kém đến thảm hại. Biết vậy nên họ cố giấu rằng mình là trí thức đảng. Họ sợ bị phát hiện như sợ người ta phát hiện họ tham nhũng.

Hầu hết các loại bằng cấp trên thế giới đều thiết thực nhắm tới việc phát triển quốc gia, xã hội. Tuy nhiên tại Việt Nam, có một loại bằng cấp chỉ thích hợp cho một tổ chức duy nhất là Đảng cộng sản và ngay tên gọi của nó đã nói lên đầy đủ khả năng người bảo vệ luận án: Tiến sĩ Chính trị học, chuyên ngành Xây dựng Đảng.

Người có bằng cấp này làm việc gì, ở đâu không nói thì ai cũng biết.

Dĩ nhiên nếu cái đảng ấy hoạt động độc lập, ngân khoản để hoạt động là của đảng tự tìm ra thì việc đào tạo thành viên theo kiểu gì mấy ai để ý. Chỉ tội là cái đảng ấy lấy tiền thuế người dân bao nhiêu năm nay để củng cố vai vế, địa vị và hơn thế nữa, đi học để bảo vệ ghế ngồi và tìm cách biến sự cai trị ấy trở thành lý tưởng.

Lý tưởng độc quyền vơ vét là cái đích nhắm cuối cùng của từng đảng viên. Càng lên cao thì đích nhắm ấy càng rõ rệt và muốn vào được vị trí cao nhất thì phải có một mảnh bằng như thế: Tiến sĩ đảng.

Không phải tiến sĩ đảng nào cũng học hành vớ vẩn trong nước. Rất nhiều con cháu đảng viên đi học ở nước ngoài cũng cố hết sức tiến tới mục đích lấy bằng cấp hầu “thuê bao” cho vị trí chính trị của họ khi trở về nước. Mảnh bằng nước ngoài dĩ nhiên là không có chuyên ngành Bảo vệ đảng và do đó họ phải học bất cứ ngành nào mà một đại học nước ngoài chấp nhận.

Một phúc trình do Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội công bố hồi gần đây cho biết số sinh viên Việt Nam hiện theo học ở Mỹ là 16.098 người trong niên khóa 2012-2013. Trong hơn 16 ngàn con người đó có bao nhiêu người trở về và bao nhiêu người có việc làm đúng khả năng vẫn không được ngành thống kê Việt Nam công khai cho dư luận. Nhưng người ta tin chắc rằng lực lượng con ông cháu cha khi đã học xong là trở về, bất cần họ tốt nghiệp về chuyên ngành nào.

Vì họ về để nắm quyền chứ không phải để làm việc.

Trường hợp thạc sĩ Nguyễn Tuấn Anh là một ví dụ.

Nguyễn Tuấn Anh trước đó không ai để ý vì tên tuổi anh ta không có gì nổi bật. Nếu không xảy ra việc anh này giật xấp tài liệu tuyên ngôn nhân quyền từ tay một blogger như hành vi một kẻ cướp thì chưa ai nhận ra anh ta là cán bộ của Ban Tuyên huấn Thành đoàn cũng như biết rằng anh ta từng du học ở Hoa Kỳ mới về nước vào tháng 3 năm 2013.

Từ hành động bất ngờ khó thể tha thứ này, một cán bộ thành đoàn, một du sinh vừa về từ nền đại học Mỹ, nơi luôn được đánh giá là hàng đầu về giáo dục và nhân quyền cho thấy rằng bằng cấp dù của Mỹ, khi được trao cho một đảng viên vẫn không tẩy được văn hoá cộng sản trong não trạng của họ.

Làm sao có thể giải thích được hành vi chợ búa của một người vừa bước chân ra khỏi môi trường dân chủ nhất thế giới để thay vì áp dụng nó cho đất nước lại quay ngoắt đi làm điều ngược lại?

Chỉ có thể giải thích rằng hầu như tiến sĩ đảng không thể tiêu hoá được tri thức của thế giới khi bộ óc đảng viên vẫn còn đặc sệt một loại tạp chất của các thứ chủ nghĩa tổng hợp mà nói theo ông TBT Nguyễn Phú Trọng thì cho đến hết thế kỷ này chưa chắc tìm thấy.

Tại sao không thể tìm thấy mà họ vẫn rồng rắn dẫn dắt nhau đi tìm một thứ bóng đen ảo tưởng?

Không. Họ không ảo tưởng. Họ chỉ tạo ảo tưởng cho dân chúng về cái đích phía trước nhưng thật ra họ đang len lén đi theo đường tắt để hướng về mục tiêu vinh thân phì gia. Họ giả vờ lạc đường để dân chúng cảm thán nhưng lại đang cười mỉm cho sự khờ khạo của người dân. Từ ông TBT cho tới một anh mới vào đảng hôm qua đều biết rất rõ là khi vào đảng, nắm được chiếc thẻ đỏ trên tay là nắm vận mệnh của một số người. Leo cao hơn thì con số người trong tay nhiều hơn và cuối cùng khi lên tới TBT thì nắm hết vận mệnh cả nước.

Tiến sĩ đảng đều biết như thế. Nguyễn Tuấn Anh biết như thế và họ đang thực hành công tác theo chiều hướng như thế.

Tổng Bí thư giật bản hiến pháp từ tay nhân dân vì chức vụ ông cao.

Nguyễn Tuấn Anh giật mớ giấy nhân quyền từ tay người dân vì chức anh ta còn nhỏ, thế thôi.

Càng lên cao thì anh ta càng có uy thế để giật những cái khác. Đó có thể là nhà, là đất là một hợp đồng, một dự án. Lên cao nữa anh ta sẽ giật mạng sống, giật tự do của một tập thể hay cá nhân nào đó và nếu cơ hội vào tay, ai dám nói là anh ta không dám giật cả cơ đồ vì thói quen cướp giật hình thành từ khi chỉ là một cán bộ thành đoàn?

Trí thức trong đảng rất nhiều, không thể phủ nhận điều này. Cũng vậy không thể phủ nhận trí thức trong đảng luôn im lặng trước những oan trái, bất công thậm chí những thoả hiệp có thể dẫn đến mất nước.

Có phải do bằng cấp mà trí thức đảng nhận được không phù hợp với thực tiễn đời sống nên chúng luôn gây di hoạ cho bản thân người học và nhận bằng? hay vì sự thẩm thấu kiến thức của đảng viên quá hạn hẹp khiến bao nhiêu điều hay lẽ phải xem chừng vẫn nằm ngoài bài học vỡ lòng?

Có phải sự hèn nhát đã tê liệt hoá mọi suy nghĩ, tư duy của trí thức đảng khiến họ chọn thái độ im lặng hay ngoảnh mặt như không biết những tệ nạn chung quanh?

Có phải những ưu đãi mà trí thức đảng nhận được từ hệ thống đã khiến họ nhìn lệch đi những sự kiện, con số, vấn đề đang làm đất nước ngày một lún sâu vào sự vô cảm, vô đạo đức đang tràn lan trên toàn xã hội?

Hành vi của Nguyễn Tuấn Anh không những nói lên tính cách thấp kém của một cá nhân khi tận dụng tối đa quyền hành của mình mà hơn thế, nó cho thấy sự ác ôn đang ngự trị trong toàn đảng, kể cả trí thức đảng. Hạ nhục, vu khống, hành hung, hay giam cầm người dân đã trở thành thuộc tính của từng đảng viên nếu cho y hoặc thị có cơ hội cầm chiếc dùi cui khủng bố người dân lành.

Chiếc dùi cui ấy hơn bốn mươi năm trước Tôn Thất Lập đã kêu lên đau xót: “Chiếc dùi cui anh cầm là của người bạn Mỹ. Nhưng người dân Việt là dân mình anh ơi!”.

Hơn bốn mươi năm sau lịch sử lập lại. Những chiếc dùi cui made in China đang thi nhau bổ vào đầu những người biểu tình chống Trung Quốc trước đây và những anh chị em phổ biến bản Tuyên ngôn phổ quát Nhân quyền của LHQ, phát bong bóng cỗ vũ cho quyền con người vào chiều tối 08 tháng 12 tại công viên 23/9 Sài Gòn.

Trí thức đảng tiếp tục im lặng. Hành vi côn đồ đảng đánh đập 9 người phân phát tuyên ngôn nhân quyền hình như không dính gì tới đảng.

Không biết sau cái ngày ấy khi Nguyễn Tuấn Anh họp thành đoàn anh ta sẽ giải thích thế nào về hành vi của mình?

Quan trọng hơn hết, không biết những đoàn viên - sắp lột vỏ thành đảng viên - nghĩ thế nào khi chứng kiến hay xem lại video clip đầy đủ hình ảnh Nguyễn Tuấn Anh giật xấp tài liệu nhân quyền trên tay blogger Hoàng Vi và bỏ chạy như một tên cướp ngày giữa thanh thiên bạch nhật? Các bạn đoàn viên ấy sẽ có hai thái độ. Hoặc im lặng, tiếp tục cúi đầu để sau này trở thành một Tuấn Anh thứ hai. Hay họ sẽ chọn hành động công khai từ bỏ đoàn thanh niên cộng sản như Nguyễn Phương Uyên đã làm?

Tiếc thay, chỉ có một Nguyễn Phương Uyên cương cường nhưng lẻ loi giữa hàng triệu con cừu chớm mọc nanh đang đua nhau chạy theo con đường của Nguyễn Tuấn Anh. Đảng còn hàng triệu người như thế: sẵn sàng và ao ước được như anh ta: được sang Mỹ du học và trở về tranh giật, ngay cả một thứ tài sản vô hình của người dân là nhân quyền.

Rất nhiều người tin rằng con ông cháu cha sang tây phương du học sẽ thấm được nền dân chủ của người bản xứ để khi về nước sẽ áp dụng chúng vào tình trạng của Việt Nam. Những suy nghĩ ấy đã được giải mã qua trường hợp của Tuấn Anh. Nó cho thấy sự thành công không thể chối cãi của đảng Cộng sản Việt Nam khi gieo trồng trí thức đảng trong hệ thống quyền lực của họ, và đặc biệt, những trí thức ấy rất tận tuỵ với những gì đảng ban phát để sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Tuấn Anh là một ví dụ sinh động nhất.

Không phải chỉ có Tuấn Anh vì hàng trăm ngàn trí thức đảng khác đang chong mắt nhìn và hơn thế đang tìm cách biện minh cho hành động côn đồ này từ một “đồng đảng” của họ.

Comments

TRẦN CHÍNH

CHÍNH PHỦ HẬU CỘNG SẢN SẼ KIỂM TRA TOÀN BỘ BẰNG CẤP, HỌC HÀM, HỌC VỊ ĐỰC CẤP TRONG GIAI ĐOẠN 1945 ĐẾN 2014 (TẤT CẢ TRONG, NGOÀI NƯỚC)