Navigation

Thay vì chìa ra, chúng khum lại thành nắm đấm

Trong những ngày cận kề Tết, con người ta thường hay ngồi suy ngẫm về cuộc đời, hình như đó là tâm lý chung, có người suy ngẫm về một năm đã qua cùng những được, mất, có người suy tư về thời gian mình đã sống từ tấm bé cho đến chiều Ba Mươi hiện tiền, bóng chiều cuối năm như một lời tự sự từ cõi vô ảnh nào đó trong cơn độc thoại, xa hơn một chút, có người ngồi ngẫm ngợi về hiện tình gia đình, quê hương, đất nước…

Cũng có người tìm bạn bè uống rượu, đưa tiễn cuối năm, tiễn một hành trình 365 ngày vừa khép lại, cũng có người ngồi nhâm nhi cà phê, phả khói thuốc lên trời mà buồn vì mọi sự vẫn còn dở dang, chưa nên hình nên dáng, và không ngoại trừ những người tìm một góc khuất để khóc thầm, cuối năm muôn màu với số phận và đời sống cũng muôn màu.

Nhưng, có vẻ như, hình như, đẹp nhất vẫn là những người chịu mọi gian khổ, hiểm nguy để tìm những ngưởi cùng khổ, bị áp bức mà chia sẻ, cảm thông.

Câu chuyện của những bàn tay biết chia sẻ dưới một chế độ không có bàn tay hay là bàn tay bởi nó đã cụt hay què tay từ ý thức hệ đã làm xúc động và ray rứt lòng người.

Bản tin của một cơ quan truyền thông bên ngoài Việt Nam:

“Vào hồi 21 giờ hôm qua thứ Ba 5/2/2013, một số nam nữ sinh viên trẻ Hà Nội đã đến thăm những người dân oan ở xa về khiếu kiện tại số 1 Ngô Thì Nhậm, Hà Đông, nơi trụ sở văn phòng tiếp dân của Trung ương đảng và Nhà nước.

Họ đã mang chút quà Tết chia xẻ với đồng bào của mình đang khốn khó, thế nhưng, một số công an giả danh côn đồ đã hành hung, đánh đập các sinh viên yếu đuối đang đi làm việc thiện nguyện.

Bà con xông vào cản ngăn cũng bị đánh đập. Sau đó CA dẫn giải 2 SV về đồn công an phường Quang Trung - Hà Đông. Nhưng trước sự phản đối dữ dội của mọi người ngay trước đồn - công an đã buộc phải thả 2 sinh viên này vào lúc 23 giờ 30 cùng ngày.

Được biết hai sinh viên đó là 2 blogger trẻ ‘Loan-Hư Vô’ và ‘Trịnh Anh Tuấn-Gió Lang Thang’”.

Bàn tay con người, trong một ý nghĩa nào đó, nó tuy làm rất nhiều việc nhưng lại mang bốn sứ mệnh căn bản: Cầm nắm; Úp; Ngửa và Phủi.

Lúc ấu thơ, được cha mẹ nắm tay tập đi, dìu mình bước những bước chập chững đầu đời, đến khi lớn, lúc vui, bạn chìa tay ra để chia sẻ và đón nhận hơi ấm hoan hỉ từ bàn tay khác, người ta chìa tay, bắt tay nhau cũng là cách thể hiện sự ấm áp troing tâm hồn đang kết nối với sự ấm áp của tâm hồn người khác, bàn tay có thể nắm, cầm vào những gì mà Thượng Đế cho phép nó nắm, cầm để làm cho cuộc đởi trở nên sinh động, đáng yêu, gần gũi và bớt cô quạnh.

Mẹ thường dạy tôi rằng: “Những lúc mạnh mẽ, không cô đơn và thấy tự tin về bản thân, những lúc điều kiện vật chất, tinh thân mình tạm ổn, con phải biết úp bàn tay. Úp bàn tay ở đây có nghĩa là con úp một chút hơi ấm chia sẻ của con lên một bàn tay cô đơn, lạnh lẽo khác đang ngửa ra đón chờ sự chia sẻ, thậm chí là bố thí của con, hãy làm và đừng nuối tiếc, vì đó là một trong những sứ mệnh hay định mệnh của bàn tay.

Và những lúc con cảm thấy cô đơn, buồn tủi, lạnh lẽo, con đừng ngần ngại ngửa đôi bàn tay ra để đón nhận sự chia sẻ của đồng loại, không phải riêng mình con chờ đợi như vậy đâu, mà đồng loại, ai cũng có nỗi buồn, cũng từng có lúc ngửa bàn tay, và cũng đôi khi mong tìm thấy một bàn tay đang ngửa để chia sẻ, ý nghĩa cuộc đời có viên mãn hay không nằm ở chỗ này.

Bởi suy cho cùng, là con người, đến một lúc nào đó, con cũng sẽ vốc một nắm đất, nhẹ nhàng thả lên mộ của người thân, của bạn bè rồi phủi hai bàn tay vào nhau như một lời tiễn biệt giữa vô thường. Hai bàn tay con người, suy cho cùng, nó có bốn sứ mệnh căn bản này, nếu thiếu một trong bốn sứ mệnh này, có thể nói rằng đó chưa phải là bàn tay của một con người…”.

Tự dưng, trong những ngày giáp Tết này, đọc thông tin về những bạn trẻ chịu thương chịu khó, thay vì đi mua sắm, tất bật tìm quần áo mới, giày mới hay đi dạo phố, họ lại chọn lựa công việc đi đến chia sẻ với những dân oan, mang quà, thức ăn lỉnh kỉnh để biếu tặng cho những người cùng khổ trong lúc mọi khó khăn, nguy hiểm đang rình rập….

Hình ảnh của họ vô hình trung chứng minh rằng bàn tay con người mang sứ mệnh thật cao quí, đáng kính và đáng yêu, một bàn tay biết úp xuống không ngần ngại để chia sẻ hơi ấm với đồng loại.

Nhưng rất tiếc, những bạn trẻ đáng yêu và tốt bụng lại gặp phải lực cản từ phía nhà nước và công an, thay vì những người bạn trẻ có lòng tốt với đồng loại được động viên để tiếp tục chìa tay sang sẻ, làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp và đáng yêu hơn, nhà nước, công an đã thẳng tay hành hung, bắt bớ những bạn trẻ này.

Trong hành xử này, dù đứng trên góc độ đạo đức hay chính trị, vẫn cho thấy nhà nước Việt Nam, công an Việt Nam đã hoàn toàn không có căn bản văn hóa, hay nói cách khác là không có phông văn hóa. Vì văn hóa ứng xử luôn đi đôi với tính nhân văn, với lòng từ ái và sự lịch thiệp, không có một thứ văn hóa ứng xử nào trong thế giới loài người lại không có lòng từ ái, không có tính nhân văn.

Một khi đồng loại chìa tay chia sẻ với đồng loại mà anh xông vào đạp đổ và hành hung thì dường như tính người của anh đã xuống đến mức thấp nhất và tính thú (xin lỗi vì đã xúc phạm ‘thú vật’ trong trường hợp này!) của anh đã “thăng hoa” đến cao độ.

Nếu nhìn từ góc độ của một nhóm ngành (công an) thì việc ngăn cản, hành hung và bắt bớ những người bạn trẻ làm công việc thiện nguyện là một hành vi vô văn hóa có tính cục bộ ngành nghề.

Nhưng, xét rộng ra một chút, trên phương diện quản lý nhà nước, thì hành vi xúc phạm những người có lòng tốt, những người yêu nước và những dân oan mà ngành công an đã thực hiện là chỉ dấu cho thấy sự thối nát có tính đồng bộ trong hành xử chính trị cũng như trong điều hành an ninh quốc gia, nó cho thấy rõ sự vô văn hóa, tính dã man và vô cảm có tính hệ thống trong chính quyền Cộng sản Việt Nam.

Vì suy đi xét lại, nếu không có lệnh cấp trên, sẽ chẳng có bất kỳ một công an viên nào đủ man rợ và điên dại để hành hung những người làm việc thiện (cho dù việc thiện đó có mang theo động cơ chính trị chăng nữa!).

Và nếu Chính phủ, nhà nước hay ban chấp hành Đảng Cộng sản Việt Nam không có những chủ trương máu lạnh, không ra lệnh, không tác động xuống bên dưới, thì không hẳn đã xãy ra câu chuyện vừa nêu.

Rất tiếc, ở đây mọi hành xử không chỉ dừng ở vấn đề cấp trên ra lệnh và cấp dưới tuân thủ, mà nó đã tiến xa một bước nữa, chạm đến thứ tâm lý cuồng sát, cuồng tín và cuồng kích của công an viên. Điều này một lần nữa chứng minh rằng họ đã được rèn luyện và đào tạo trong một cái lò vô cảm, man rợ và không có văn hóa.

Vì không thế, họ đã không hành xử như thế! Điều này cũng cho thấy chủ nghĩa Cộng sản là một thứ chủ nghĩa cụt tay, hoặc giả què tay, bàn tay không đủ khả năng úp xuống để chia sẻ. Từ một thứ chủ nghĩa ích kỉ và máu lạnh như thế, người Cộng sản không biết và không bao giờ chịu cúi xuống để nhìn thấy những cuộc đời thống khổ trên quê hương, mà nỗi thống khổ này có nguyên nhân từ sự đàn áp và cai trị của họ.

Đến đây, một câu hỏi khác được nêu ra: Đất nước này sẽ đi đến đâu với một thứ chủ nghĩa vô cảm và cụt tay, què tay?

Năm hết, Tết đến, tự dưng thấy hai bàn tay của mình lạnh lùng, thật sự lạnh lùng và vô cảm bởi mình đã nhồi nhét quá nhiều những thứ lý thuyết cụt tay, què tay của một chủ nghĩa cụt tay, què tay, có cái tên khá mỹ miều: Cộng sản! Và cho đến bao giờ con người trên đất nước này mới trở nên có văn hóa?

Câu hỏi này giống như một thứ mệnh đề: Hôm nay là 27 tháng Chạp, nếu không có gì thay đổi thì ba hôm nữa sẽ là Tết. Nó cũng giống như nếu không có gì thay đổi, thì chủ nghĩa cộng sản vẫn cứ… cụt tay!