You are here

Blog của nguyenlanthang

Ảnh của nguyenlanthang

CHO BÉ NHỮNG ƯỚC MƠ

Xin chào quý anh chị, các thầy cô giáo, và đặc biệt là các vị phụ huynh. Tôi rất vui mừng là trong bài viết trước, "Quỳ xuống với con" tôi đã nhận được sự tán thưởng rất lớn của đông đảo bạn đọc gần xa. Lần theo từng dòng bình luận, từng cái chia sẻ của mọi người, tôi đã đọc hầu hết cảm nghĩ của tất cả các vị. Tuy nhiên, rất nhiều người đã copy bài viết của tôi đi đâu đó, hoặc chia sẻ bài viết vào các nhóm kín, nên tôi cũng không thể đọc tất cả các ý kiến.

Ảnh của nguyenlanthang

QUỲ XUỐNG VỚI CON

Nhà tôi vốn ở trong ngõ nhỏ khá sâu. Thế nên khá nhiều lần tôi đi lại trong ngõ gặp chuyện bực mình thế này. Thường thì mọi người ở trong xóm mỗi khi đi đâu phải dắt xe ra khỏi nhà, khoá cổng lại, rồi mới nổ máy xe đi. Người ý tứ thì ngay khi dắt xe ra, họ luôn dẹp xe vào sát tường rồi mới quay vào khoá cổng. Hành động này tuy nhỏ thôi, nhưng là để nếu có ai qua lại trong ngõ lúc đó thì đỡ bị vướng đường. Nhưng có người thì chẳng bao giờ để ý chuyện ấy, cứ dắt xe ra ngõ là để quay ngang đường choáng hết lối đi, và điều kỳ lạ tôi thấy rằng hầu hết những trường hợp này là trẻ con.

Ảnh của nguyenlanthang

ANH LÀ AI

Hôm nay ngày 11/5/2019, tại trạm thu phí BOT Bắc Thăng Long - Nội Bài đã diễn ra một màn đàn áp những người phản đối BOT này vô cùng dã man. 11 xe ô tô bị cẩu đi, gần 20 người bị bắt giữ, dù họ đã rất ôn hoà phản đối với các nhân viên BOT về sự vô lý của trạm này. Tại Hà Nội muốn đi lên sân bay Nội Bài có 2 con đường chính. Một là đi theo cầu Nhật Tân vượt qua sông Hồng là đến sân bay. Hai là con đường truyền thống có từ rất lâu từ hàng chục năm trước là vượt qua cầu Thăng Long đi theo đường Võ Văn Kiệt khoảng hơn 10 km là đến nơi.

Ảnh của nguyenlanthang

CÓ CÒN NGÀY VUI

Tôi đang ngồi uống cafe một mình trong một buổi chiều 30/4 se lạnh. Những cơn mưa xối xả từ đêm qua làm Hà Nội những ngày nghỉ lễ vắng người càng buồn hơn. Nhắc đến ngày này không ai là người Việt Nam lại không nhớ đến câu nói nổi tiếng của cố thủ tướng Võ Văn Kiệt: <<<...một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại theo các lối cũ vẫn làm, sẽ “có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn”...>>>. Chính vì lẽ đó, hôm nay trong bài viết này tôi muốn trải lòng với các bạn về những suy nghĩ của mình trong ngày cuối cùng của tháng tư buồn đau.

Ảnh của nguyenlanthang

NHỮNG ĐỨA CON CỦA MẸ

Trong bài viết trước, "Con phải tự đứng lên" tôi đã trình bày những suy nghĩ, quan điểm của mình về việc nuôi dạy trẻ trước các vấn đề của xã hội. Tôi rất xúc động và xin được cảm ơn mọi người, vì đã nhận được sự chia sẻ và đồng cảm rất lớn từ những bậc cha mẹ rất bình thường, vốn không phải là người hoạt động xã hội, hay cũng không phải là người thường hay lên tiếng trước các bất công. Trước đây, tôi cũng là người rất bình thường như quý vị, sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, an phận học hành rồi đi làm.

Ảnh của nguyenlanthang

CON PHẢI TỰ ĐỨNG LÊN

Hồi mới sinh bé Đậu, gia đình chúng tôi có may mắn khi quyết định sinh cháu ở bệnh viện Việt Pháp. Không phải chỉ có chuyện lúc sinh, vợ chồng tôi phải đi học một lớp tiền sản. Đây là một khoá học gồm 5 buổi, ở đó bố mẹ được dạy từ đầu đủ thứ liên quan đến đứa trẻ đang hình thành. Họ dạy từ dinh dưỡng và chăm sóc cho bà bầu ra sao, tạo môi trường chăm sóc bé sau khi sinh thế nào, và nhất là cách giao tiếp đối thoại với trẻ từ khi còn nhỏ. Tôi nhớ mãi chuyện cô hộ lý ở đó dạy rằng, trẻ em ngay từ lúc đẻ ra, thậm chí chưa mở mắt đã biết vòi vĩnh.

Ảnh của nguyenlanthang

HÒN ĐÁ CỦA CHÚA

Các bạn những ai từng biết chút ít về đạo Công giáo thì chắc đều đã nghe qua câu chuyện này. Một lần Chúa đến một đám đông vây quanh một người phụ nữ. Đám đông hỏi Chúa: "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao ?" Đức Giê-su cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.". Kết cục là đám đông về hết và chỉ còn đống đá nguyên vẹn ở đó.

Ảnh của nguyenlanthang

HẠNH PHÚC LÀ ĐẤU TRANH

Con gái Mác đã có lần viết thư hỏi cha: “Cha hiểu hạnh phúc là gì?”. Ông đã trả lời: “Hạnh phúc là đấu tranh”. Đối với nhiều người ngoài đời sống riêng, chưa từng trải qua một lần bước xuống đường để làm một việc có ý nghĩa cho cộng đồng, cho dân tộc thì khó mà hiểu được câu nói này của Mác. Dù không đồng tình nhiều điểm trong học thuyết của Mác, nhưng tôi phải thừa nhận là điều này ông ấy nói đúng.

Ảnh của nguyenlanthang

ĐỔ THỪA NGƯỜI KHÁC

Như các bạn đã biết một vụ ầm ĩ dư luận lại vừa nổ ra ở Uông Bí, nóng hơn cả chuyện 200k trong thang máy, nóng hơn cả chuyện BOT bẩn, và đương nhiên nóng hơn nhiều chuyện giới cần lao vừa bị móc túi 8,36% vì giá điện sinh hoạt. Có nhiều người hồ nghi rằng đây là đòn truyền thông nào đó, nhằm đánh lạc hướng dư luận, kéo sự chú ý của dư luận khỏi chuyện Trung Quốc, chuyện môi trường, hay chuyện củi lửa lò tôn của ông đầu bạc... nhưng theo tôi thì không phải vậy.

Ảnh của nguyenlanthang

HŨ MẮM CHƯỢP KHÔNG QUÊN

Người Việt Nam mình ai mà không biết đến mắm nhỉ! Mâm cơm người Việt, dù Nam hay Bắc bao giờ cũng phải có chén tương hay bát mắm, được bầy chính giữa những đồ ăn khác. Nước mắm có lịch sử lâu đời, có nhiều phong cách và hương vị khác nhau tuỳ theo vùng miền. Nó gắn bó với đời sống chúng ta đến độ, nhiều người cứ tưởng Việt Nam là nơi sản sinh ra và gìn giữ truyền thống làm nước mắm từ bao đời nay. Theo những nghiên cứu của giới khảo cổ quốc tế thì thực ra nước mắm bắt nguồn từ Hy Lạp cổ đại. Nhiều tàn tích của những xưởng làm nước mắm cổ xưa đã được phát hiện ra ở đây.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của nguyenlanthang