You are here

Blog của truongduynhat

Messi + Jorge Sampaoli = 0

Trương Duy Nhất

4-3. Nhiều ngừoi bảo tỷ số bất ngờ. Nhưng tôi nghĩ khác. Nếu Pháp đá một cách “hào hoa” hơn, sẽ không chỉ dừng lại thế. Cho dù Messi có ghi bàn, Argentina cũng không cần Messi nữa. Hay nói cách khác: Argentina đá không còn Messi, thậm chí không cần cả... huấn luyện viên.

21/6: phận chó của nghề

Trương Duy Nhất

Báo chí, đang xuất hiện những cây bút, chỉ nhắc đến cái tên, đã thành nỗi ô nhục của tòa soạn. Thay vì đứng về phía dân, bảo vệ dân. Nhiều tòa báo đang hung hãn tấn công dân, đòi "bắt nhốt, truy tố, bỏ tù" dân, với những chứng cứ giả tạo. Những tờ báo, (xin lỗi) giờ đem chùi cũng sợ bẩn đít. 21/6. Nỗi nhục không gì nhục hơn, về cái "phận chó" của nghề.

Vũ Đức Sao Biển

Trương Duy Nhất

Rất ít, thậm chí không bao giờ share bài của bất kỳ ai. Nhưng đây là trường hợp cực kỳ đặc biệt. Đặc biệt hơn, khi biết ông là đồng nghiệp, đồng hương Quảng Nam của tôi: Vũ Đức Sao Biển. Lại đúng ngay dịp, đang ngập ngụa quà hoa cho ngày 21/6. "...Phải nói rằng, trong suốt lịch sử dân tộc thì chỉ có thời đại chúng ta đang sống, người Việt Nam mới có được cuộc sống ấm no, an vui đến như vậy (...). Chúng ta đã xây dựng được một nền kinh tế thị trường phát triển, ổn định, bền vững; trong đó mỗi công dân đều có quyền sống, quyền được bảo vệ phẩm giá và tính mạng.. " (Vũ Đức Sao Biển, báo Người Lao Động)* Ông Nguyễn Phú Trọng viết vậy, nói vậy, cũng... không chấp gì. Nhưng ông, với tư cách và cái đầu của một thằng nhà báo, thì không thể thốt lên như thế. Nhục cho ông. Nhục cho giới nhân sĩ xứ Quảng mình, ông ạ. Trước khi share, tôi cũng đã comment rằng: Xấu hổ, khi biết ông là đồng hương. Dân Quảng, xưa cũng như nay, nhiều cây bút đáng bậc anh hào. Đâu có ai đốn mạt như ông.

Chuyện nhỏ Đà Nẵng

Trương Duy Nhất

Vài năm trước, cậu mợ tôi từ Hà Nội vào. Sáng - chiều, ngày hai bận, hôm nào cũng thế, hai ông bà dắt nhau bách bộ dọc tuyến Bạch Đằng. “Cháu biết Đà Nẵng khác các đô thị khác điểm gì?” Hơi bất ngờ. Chưa biết trả lời sao thì cậu mợ tự nói “Là không thấy bịch ni lông. Ngừoi dân không vứt rác ra đường”. Thầm cảm ơn, và tự hào mãi về phát hiện thú vị này của cậu mợ, bởi chính mình nhiều khi quen quá không nhận ra. Từ đấy, đi đâu đến đâu, tôi vẫn hay tự khoe về cái “thành phố không rác” của mình.

Nếu buộc phải bắn, hãy chĩa súng lên trời!

Trương Duy Nhất

Đó là lời kêu gọi, đang lan truyền rất nhanh trên mạng. Vâng, “nếu buộc phải bắn, hãy chĩa súng lên trời!”. Trước mặt các anh, là hàng xóm, chú bác, đồng bào, thậm chí có thể là cháu con, cha mẹ, ông bà của chính các anh. Đừng bắn!

Cảm ơn Sài Gòn

Trương Duy Nhất

Cảm ơn Sài Gòn đã cho tôi làm một ngọn sóng nhỏ, hoà cùng biển sóng cuồn cuộn sục sôi ấy. Đến giờ, vẫn nguyên cảm xúc ấy. Vẫn như đang bơi giữa biển người Sài Gòn mênh mông ào ạt ấy. Chưa bao giờ xuống đường biểu tình. Là một nhà báo, trước nay, tôi luôn chọn cho riêng mình một phương cách khác. Nhưng lần này thì không thể không. Máu như sôi chảy hừng hực trong người.
 

Đội quân rọ mõm

Trương Duy Nhất

Ngoài các binh chủng chính qui với áo giáp, dùi cui, đạn dược, lực lượng trấn áp các cuộc biểu tình của dân chúng Sài Gòn hôm nay, còn sự góp sức của một “binh chủng đặc biệt”: những đội quân rọ mõm.

Sài Gòn, biểu tình 10/6

 

Trương Duy Nhất

Trước nay, vốn luôn chọn cách khác. Chưa bao giờ tôi chọn phương cách biểu tình. Nhưng lần này thì không thể không. Máu như sôi chảy hừng hực trong ngừoi. Sài Gòn, sáng 10/6/2018. Điểm của tôi, hơn 500 ngừoi. Còn nhiều điểm khác nữa. Những biển sóng người sục sôi, chấn động Sài thành.

Sài Gòn 9/6, đêm trước biểu tình

Trương Duy Nhất

Sài Gòn, 9/6. Đêm trước, dự báo về những cuộc xuống đường biểu tình phản đối dự luật “đặc khu” và “an ninh mạng”, có thể diễn ra sáng 10/6. Những hàng chắn thép gai tập kết khắp các ngả đường.

Đặc khu, luật bịt mồm, quả bóng Vượng Vin & nỗi nhục tiền 21/6

Trương Duy Nhất

Một tuần sục sôi những cảm xúc. Luật  đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt (đặc khu) cuối cùng phải gác lại, sau những “làn sóng khủng khiếp” từ dư luận (ch dùng của Th tướng Nguyn Xuân Phúc). Bản thông cáo đặc biệt, phát vội vã lúc 3 giờ sáng cho thấy nỗi sợ hãi có thật từ chính phủ. Biết sợ dân, là thái độ trưởng thành đáng ghi nhận của chính phủ ông Phúc. Nhưng sợ để lắng nghe, không nên dụng như kế hoãn binh để tiếp tục lừa dân. Vấn đề đặc khu là không cần đặc khu, stop đặc khu, chứ không phải là 99 năm hay... 10 năm, thậm chí 1 năm. Stop đặc khu, để chứng tỏ “ý đảng lòng dân” là có thật! Đừng để những chính sách dự án kiểu “đặc khu” khiến đảng ngày càng cô độc hơn, với chính nhân dân của mình.

Trang

Subscribe to RSS - Blog của truongduynhat